
Thương nhớ tháng Ba
Biết bao mùa bao tháng lặng thầm trôi, nước chân cầu vẫn chảy và tuổi người đâu có đợi mấy ai. Một mai thức dậy, bất chợt thấy tím một góc trời, hoa xoan bung cánh theo gió tung rơi như những bông tuyết xứ trời Âu xôm xốp...

Biết bao mùa bao tháng lặng thầm trôi, nước chân cầu vẫn chảy và tuổi người đâu có đợi mấy ai. Một mai thức dậy, bất chợt thấy tím một góc trời, hoa xoan bung cánh theo gió tung rơi như những bông tuyết xứ trời Âu xôm xốp...

Ông tôi mất vào tháng Ba khi mùa xuân đã đi qua những ngày rộn ràng nhất, trời bắt đầu ấm dần, gió chỉ còn se nhẹ, mùa cũ chưa kịp khép lại và mùa mới đang chớm mở.

Trang thơ số 18 mở ra như một miền sương khói của ký ức và cảm xúc, nơi tháng Ba chạm vào lòng người bằng những thanh âm vừa dịu dàng vừa day dứt...

Trong bản giao hưởng rộn ràng của sắc màu tháng Ba, giữa đào phai, cúc dại, cải vàng, có một loài hoa không phô trương mà vẫn khiến lòng người xao xuyến - hoa bưởi.

Tháng Ba, đi dọc con phố ở chợ Thái, bên cạnh các loại hoa rực rỡ sắc màu, tôi bắt gặp gánh hoa bưởi đơn sơ của mấy bà, mấy chị bên sông.

Vừa mới đi qua những ngày Tết sum vầy, Xuân ấm áp, đã bất chợt chạm tay vào tháng Ba. Một năm có 12 tháng, nhưng mỗi khi tháng Ba về lại có điều gì đó khiến lòng người bâng khuâng.