Đối với người dân Việt Nam, Cách mạng Tháng Tám và Ngày Quốc khánh 2-9 luôn là ngày lễ đặc biệt nhất. Cách đây hơn 8 thập kỉ, vào những ngày tháng Tám mùa thu năm 1945, toàn thể dân tộc Việt Nam dưới sự lãnh đạo của Đảng Cộng sản Đông Dương và Chủ tịch Hồ Chí Minh đã vùng lên giành lấy chính quyền về tay nhân dân.
Trong tiến trình văn học Việt Nam đương đại, trường ca đã và đang trở thành một hình thức thể hiện quan trọng của thơ, không chỉ bởi dung lượng lớn mà bởi khả năng tái hiện những vấn đề văn hóa - lịch sử - xã hội của một vùng đất. Trong dòng chảy này, trường ca của Phan Thức (Khúc ca mới, Hát ví bên sông) ra đời thể hiện một đóng góp đáng chú ý cho văn học địa phương Thái Nguyên và khu vực vùng Đông Bắc...
Chúng tôi đã được tiếp cận nhiều nguồn tư liệu quý về danh nhân lịch sử Trịnh Văn Cấn và diễn biến của cuộc Khởi nghĩa Thái Nguyên, trong đó có sáu bài thơ của cụ Ngô Đức Kế - một nhà yêu nước nổi tiếng.
Ông hy sinh đã 58 năm nơi chân cầu chữ Y trong tết Mậu Thân 1968 đến nay chưa tìm thấy hài cốt. Lần nào tôi đến căn nhà nhỏ số 3 Ông Ích Khiêm - Hà Nội, bà Xuân - vợ của nhà văn Nguyễn Thi đã lẫn cẫn đều hỏi: “Đã tìm được hài cốt ông Tấn chưa? Thằng Thi (con trai nhà văn) nó vừa mất rồi”...
Đọc thơ Hà Đức Toàn - tôi và nhiều người khác bất giác đều có chung một nhận xét: Thơ như người vậy! Thật hồn nhiên và chân thực - chân thực tận đáy. Và chính điều đó đã tạo nên một nét đặc trưng riêng của nhà thơ mang đậm "chất Thái" này - chất thơ như chất trà Tân Cương, trà La Bằng mộc chưa lấy hương: đậm, chát, ngọt và có hậu...
Lần đầu đọc thơ Dương Khâu Luông, tôi không bị níu lại bởi những câu thơ “đắt” theo nghĩa kỹ thuật mà bởi một cảm giác rất lạ, cảm giác như đang bước chậm trong một bản làng quen, nơi mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh đều gợi nhớ một điều gì đó đã có từ rất lâu. Đó là tiếng then ngân trong ký ức, là mái nhà sàn bốn mái ở đầu bản, là mùi khói bếp, là hoa bjoóc mạ nở lặng lẽ cuối xuân. Thơ ông không gọi mời bằng những lời lớn, nhưng càng đọc càng thấy khó rời, bởi phía sau sự giản dị ấy là một tình yêu sâu nặng với tiếng Tày và quê hương bản Hon...
Trong cuốn Tiếng ca người Bắc Kạn, tập II do nhạc sĩ Nông Văn Nhủng sưu tầm và biên soạn, có gần 100 ca khúc được sáng tác trong giai đoạn từ năm 1997 đến năm 2010. Trong số đó, Ba Bể pé tiên của nhạc sĩ Hoàng Hoa Cương là một trong những ca khúc được đông đảo công chúng yêu mến...
“Không phải cứ có nguồn rõ ràng, chính thống là ngữ liệu ấy bảo đảm chất lượng và phù hợp với đề thi”. Từ những tranh luận quanh các ngữ liệu thơ “chưa đạt” xuất hiện trong đề kiểm tra, đề thi thời gian qua, PGS.TS Đỗ Ngọc Thống, chủ biên bộ Sách giáo khoa Ngữ văn Cánh Diều đã trao đổi thẳng thắn về tiêu chí lựa chọn ngữ liệu văn học, trách nhiệm của người ra đề, cũng như thực trạng nhầm lẫn giữa việc một tác phẩm được công bố và việc nó thực sự có giá trị nghệ thuật. Văn nghệ Thái Nguyên trân trọng giới thiệu cuộc trao đổi về nội dung này.
Không ít người khi nghe câu hỏi này sẽ nghi ngờ: Huyền thoại là huyền thoại lưu truyền trong dân gian chứ sao lại “sáng tác”? Người yêu âm nhạc thì sẽ quả quyết ngay: Nhạc sĩ Phó Đức Phương chứ còn ai! Ông có bài hát “ Huyền thoại hồ núi Cốc” với ca từ rất tha thiết “ơi chàng trai ơi ngọn núi biếc! ơi cô gái, ơi dòng sông sâu. Mối tình thương đau hóa sông hóa núi. Dằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời…”.
LTS: Trong dòng chảy văn học địa phương, truyện ngắn luôn là một thể loại giữ vị trí quan trọng, ghi dấu những tìm tòi sáng tạo và phản ánh sinh động đời sống con người, xã hội. Từ những thế hệ nhà văn đi trước đến đội ngũ cầm bút hôm nay, truyện ngắn Thái Nguyên đã trải qua nhiều chặng đường thăng trầm, từng bước khẳng định bản sắc và những thành tựu đáng ghi nhận.