Nguyễn Trãi ngồi lặng bên án thư. Lê Lợi vừa giao cho ông một trách nhiệm nặng nề là chọn một người cùng ông đến hội đàm với Vương Thông để chuẩn bị cho ngày mở hội thề ở Đông Quan.
Đường đông như đi hội Chùa Hương giời ơi chen. Một thanh niên mặt ngầu đỏ văng đi con xe ghẻ cố luồn lách xông lên. Hắn va mạnh tay lái vào thành xe buýt rồi loạng choạng chửi thề...
Người phụ nữ cắn chặt môi đến bật máu, đeo ba lô lên vai, hai tay kéo hai đứa trẻ vội vã rời căn biệt thự sang trọng đã từng được gọi là nhà của mình, chạy ra đường. Trời đã nhá nhem tối. Chuyến xe buýt cuối cùng trong ngày đã rời bến. Chị đứng lại ngửa mặt lên trời, vẻ đầy lo âu...
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng cứ vào dịp cuối năm, khi từng cơn gió heo may tràn về, nhà nhà nhộn nhịp chuẩn bị sắm Tết với bao nhiêu đồ ăn ngon, vật lạ, tôi lại bồi hồi...
Chiều Ba mươi Tết, trên đỉnh Phja Chang, mây vẫn thả xuống từng chùm trắng như tấm khăn đội đầu của người con gái Nùng. Tôi ngồi trong gian bếp nhà chồng, bên lửa reo tí tách trông nồi bánh chưng đang sôi, mà lòng chợt như bị ai đó khẽ gõ...
Trang Văn học Thiếu nhi số 12 là một trang báo đặc biệt. Viết theo đề tài chưa bao giờ là dễ so với những cây bút tuổi học trò, nhưng bằng tình cảm yêu mến, tự hào, bằng những trải nghiệm gắn bó thân thương, các bạn nhỏ đã có những trang viết đầy cảm xúc về cây chè Thái Nguyên...
Ông Tường đang xoay trần ra lát lại chỗ sân giếng bị bong gạch thì bà nhà ông nghe điện thoại, chạy ra bảo. Nhà mình có khách ông ơi, ông thông gia và bác Được lên chơi.
Cô đến vào một đêm no gió. Thành phố tháng Mười Hai rộn ràng hơn với nhiều tòa nhà lấp lánh, nhiều cửa hàng phát nhạc tính tang, nhiều bước chân hối hả mua sắm.