Trang Văn học Thiếu nhi số 12 là một trang báo đặc biệt. Viết theo đề tài chưa bao giờ là dễ so với những cây bút tuổi học trò, nhưng bằng tình cảm yêu mến, tự hào, bằng những trải nghiệm gắn bó thân thương, các bạn nhỏ đã có những trang viết đầy cảm xúc về cây chè Thái Nguyên...
Ông Tá tháo chiếc chân giả để vệ sinh mỏm cụt bằng nước ấm. Công việc này diễn ra suốt mấy chục năm trời, từng động tác vỗ về da thịt thành thạo và nhẹ nhàng...
Xuyên suốt các bài là tiếng bước chân đi ngược thời gian, những hình ảnh hiện lên vừa quen thuộc vừa thiêng liêng, những điều tưởng đã quên bỗng trở lại, sống động và trong trẻo...
Ta gặp giọt nước mắt tiễn người lính trẻ, ánh sao cháy sáng trên mũ người trở về, nỗi bồi hồi trước con đường cũ, hay tiếng ru run run của cụ thương binh gọi dậy một thời bi tráng. Những gương mặt màu lá, những bàn chân vượt núi, những trái tim lặng lẽ giữ đất… tạo nên một bức tranh giàu cảm xúc về phẩm chất anh hùng, bình dị mà kiêu hãnh...
Tôi sinh ra và lớn lên ở Thái Nguyên. Hơn sáu mươi năm đi qua, cuộc đời tôi đã gắn chặt với mảnh đất này, những lớp sóng buồn vui, mất mát cứ âm thầm kè sát bên nhau: chiến tranh và hòa bình, rồi bây giờ lại chứng kiến thiên tai…
Bà Hoan rất vui vì thấy cu Sơn - cháu đích tôn của mình nhảy lên thích thú khi được bà mua tặng hộp bút chì màu. Cu cậu cười tít mắt vội vàng cầm tập giấy A4 ra vẽ đủ các hình thù một cách say sưa...