Sáng tác văn học

Trên hồ Núi Cốc

Trên hồ Núi Cốc

Người xưa yêu nhau Khóc Nước mắt thành sông Người xưa xa nhau Chờ Niềm tin hóa núi

Xem thêm


  • Sóng nhạc hồn tôi - nhạc núi, nhạc trăng

    Sóng nhạc hồn tôi - nhạc núi, nhạc trăng

    Đọc “Sóng nhạc hồn tôi” của nhà thơ Võ Sa Hà, làm một thống kê đơn giản, nhận thấy trong 55 bài thơ trong tập thì có tới 40 bài mô tả trăng và núi, hoặc ít nhất cũng gợi nhắc, liên tưởng đến núi và trăng, gây nên cảm giác “sóng nhạc” trong thơ Võ Sa Hà là lớp lớp sóng núi, sóng trăng.

  • Trong ngôi nhà mẹ

    Trong ngôi nhà mẹ

    Quê nhà gọi con về tháng Tám/ Mùa thu sóng sánh mật nắng vàng/ Khu vườn nhè nhẹ hoa cau trắng/ Gió ngập tràn mái ngói thênh thang

  • Mùa thu Thái Nguyên

    Mùa thu Thái Nguyên

    Em về Thái Nguyên khi mùa thu vừa chớm/ hỏi hồ Vai Miếu trăng có còn soi/ Khuôn Tát chờ ai mà bảy tầng thao thức…

  • Thái Nguyên

    Thái Nguyên

    Trung du trăng sóng sánh gió ngàn/ vị đồi ngọt sau liu riu lửa ngấu/ bên sông Cầu/ em cười dâng một chén thơm

  • Đợi mùa nắng ấm

    Đợi mùa nắng ấm

    Páo thấy mệt trong người, bát cơm thứ tư bỏ dở. Dâu cũng chỉ ăn từng ấy bát là no rồi. Dâu dứng dậy trước, rồi đến Páo. Ông Sùng ăn chậm vào cuối bữa để canh mâm. Trên mâm gỗ chỉ còn ít cải đắng luộc và một bát muối ớt. Xung quanh mâm, năm đứa cháu nội của ông đang xúm xít quanh cái bát tô bằng nhôm to đùng, mỗi đứa một cái thìa, nhăm nhăm ngoáy vào tô cơm trộn canh đỗ tương.

  • Cát

    Cát

    đơn lẻ mà không đơn lẻ/ phẳng phiu mà không phẳng phiu/ không nhận ra phía nào là mặt/ cát chỉ là cát thôi

  • Viết lúc bão

    Viết lúc bão

    Bố đóng cọc giữa nhà/ cửa sổ phật phần manh áo mưa buộc vội/ những chiếc nồi, chậu, bát nhỏ, to/ chắn lối/ hấng dột gianh rỏ xuống mắt kẻ rời làng

  • Bay trong giấc mơ

    Bay trong giấc mơ

    Trong khu rừng nguyên sinh/ tôi mơ thấy mình đang bay trên những cánh hoa/ hương thơm dâng tràn/ và tiếng chim tự do ngân vang tiếng hót

  • Ai sáng tác "Huyền thoại" hồ Núi Cốc

    Ai sáng tác "Huyền thoại" hồ Núi Cốc

    Không ít người khi nghe câu hỏi này sẽ nghi ngờ: Huyền thoại là huyền thoại lưu truyền trong dân gian chứ sao lại “sáng tác”? Người yêu âm nhạc thì sẽ quả quyết ngay: Nhạc sĩ Phó Đức Phương chứ còn ai! Ông có bài hát “ Huyền thoại hồ núi Cốc” với ca từ rất tha thiết “ơi chàng trai ơi ngọn núi biếc! ơi cô gái, ơi dòng sông sâu. Mối tình thương đau hóa sông hóa núi. Dằng dặc một khúc ca giữa bao la mây trời…”.

  • Chút nhà quê

    Chút nhà quê

    Nỗi lòng còn chút nhà quê/ Cỏ may khâu gió bờ đê bốn mùa/ Trắng ngần hoa đại sân chùa/ Sư thầy nâng cánh hoa vừa nghiêng rơi