Thái Nguyên có những người làm chè chỉ cần nhìn màu lá, thử hơi nóng trên tay đã biết mẻ trà ngon đến đâu. Nguyễn Hà Cương đến với nghề muộn, không có ký ức bên bếp sao hay bí quyết của gia đình nhiều đời làm chè. Anh mang về La Bằng tư duy của một kỹ sư cơ khí, hơn mười năm làm cà phê và nỗi băn khoăn: Vì sao giữa thủ phủ “đệ nhất danh trà”, chén trà vẫn xa những cuộc hẹn của người trẻ?. Cương đi tìm lời giải bằng cách riêng: cải tiến máy, phơi trà trên nia tre, để nắng gió và thời gian góp phần tạo vị. “Vị phong sương” anh tìm là hương đất trời La Bằng, là những lần thử rồi bỏ và lựa chọn của một người đến sau nhưng dám bước vào con đường ít dấu chân.
Vẻ đẹp của một vùng đất khiến người ta trầm trồ thì có rất nhiều, sự chiêm ngưỡng phong cảnh ấy nhanh đến và nhanh đi theo bước chân của những du khách. Nhưng để không thể quên thì hẳn vùng đất ấy phải đem đến những xúc cảm vô cùng đặc biệt. Với tôi, Ba Bể là một sắc màu như thế...
Bạn bè chơi với nhau cũng đã nhiều năm, tôi cũng không ít lần trò chuyện và đi công tác với nhà thơ Trần Đăng Khoa. “Thần đồng thơ” cho biết, tập thơ thiếu nhi “Góc sân và khoảng trời” viết từ năm lên 8 tuổi, đến nay được tái bản 168 lần, trong đó rất nhiều bài thơ mà người khác ra đề, yêu cầu Khoa sáng tác ngay vì nghi ngờ “Khoa không biết làm thơ?”. “Thế thì có khổ cho tôi không chứ, họ hành tôi suốt tuổi thơ”, Khoa nói...
39 Huy chương Vàng, 19 Huy chương Bạc, 11 Huy chương Đồng, rồi vị trí trong đội tuyển Đua thuyền quốc gia ở tuổi 17, đó là thành quả của Vũ Thị Ngọc Uyên, cô học sinh lớp 11 quê xã Tân Khánh vừa cùng đồng đội giành Huy chương Bạc và hai Huy chương Đồng tại Đại hội Thể thao bãi biển châu Á ở Trung Quốc...
Đêm ở Thái Nguyên thường có một vẻ yên bình rất riêng. Sau một ngày phố xá đông đúc, thành phố chậm lại dưới những vòm cây và ánh đèn vàng. Tiếng chổi tre của công nhân môi trường quét qua mặt đường xào xạc, như nhịp thở quen thuộc của phố. Người ta dễ tin rằng, đêm là lúc thành phố được nghỉ ngơi... Nhưng có những đêm, sự bình yên ấy bị xé toạc...
Tất cả hiện lên rồi tan đi như làn khói, như làn mây mỏng đang vỡ trên đồi chè đầu hạ. Có một thứ ở đất Thái Nguyên này, tưởng nhẹ tênh mà nặng lắm. Tưởng trong veo mà lại sâu như lòng Ba Bể. Tưởng uống cho đỡ khát, cho trôi qua cổ, qua họng, hóa ra lại đi thẳng vào lòng. Ấy là trà...
Hơn 100 bài thơ đã xuất bản, một tập thơ nữa đang hoàn thành; hàng chục chuyến đi trong nước và nước ngoài tìm đến những nơi in dấu chân Bác Hồ…Đó là điều không nhiều người làm được. Nhưng trong suốt cuộc trò chuyện, nhà giáo Nguyễn Long luôn nói câu này: tôi chỉ là một học trò nhỏ của các nhà thơ lớn khi thể hiện hình tượng Bác Hồ.
Buổi sớm ở La Bằng thường bắt đầu bằng màn sương mỏng vương khắp triền núi. Từ trên đỉnh Tam Đảo, những đám mây như đang đổ xuống, phủ lên từng nương chè tạo nên sự huyền ảo. Con suối Kẹm nước trong veo, róc rách chảy men theo sườn đồi, ngày đêm len lỏi vào mạch nguồn đất thịt để nuôi dưỡng từng búp chè non. Trong làn mây trắng tinh sương, thấp thoáng bóng dáng những người dân hái chè thoắt ẩn, thoắt hiện, bàn tay đưa nhanh nhưng mềm mại giữa không gian mênh mông, như đang cùng nhau dệt nên tấm thảm lụa xanh rờn, tươi mát trải dài đến tận chân trời. Giữa bao la mây trời, vẻ đẹp của đồi chè không chỉ từ màu xanh bất tận, mà còn từ đôi bàn tay người lao động đang lặng lẽ gửi cả tuổi xuân, mồ hôi và nhịp tim mình vào từng đọt chè mới nhú...
Tháng Năm ở Thái Nguyên thường bắt đầu bằng mưa. Không phải thứ mưa dầm khiến người ta ngại bước chân ra cửa, mà là những cơn mưa rào đến nhanh, đi nhanh, đủ để rửa lớp bụi trên lá chè, đủ để làm mặt hồ tối lại trong chốc lát rồi bừng lên một màu xanh mới. Sau mưa, những triền đồi như được lau lại bằng một tấm khăn ướt. Búp chè non khép mình dưới sương, chờ bàn tay người hái. Xa hơn, mặt nước Hồ Núi Cốc, Ba Bể lặng như một khoảng trời nằm nghiêng giữa núi...
Các khu vực biên giới Tịnh Tây, Long Châu và Nà Po (Quảng Tây, Trung Quốc) từng giữ vai trò căn cứ hậu phương quan trọng của cách mạng Việt Nam trong cuộc đấu tranh giành độc lập dân tộc. Tại đây, Chủ tịch Hồ Chí Minh và các chiến sĩ cách mạng đã hoạt động, nhận được sự hỗ trợ to lớn từ đồng bào dân tộc Choang, qua đó hình thành mối quan hệ hữu nghị sâu sắc, bền chặt giữa hai dân tộc...
Tôi không bao giờ quên đêm đi bộ gần 30km từ cầu Mỹ Chánh vào Huế. Mũi đi trước này có các phóng viên Lâm Hồng Long, Ngọc Quả, Đức Kiều, Trần Tuấn... và tôi. Khi rút chạy, quân Sài Gòn đã phá hủy cây cầu này nên xe ô tô không thể nào qua được. Một quyết định khá mạo hiểm vì đây là vùng địch vừa rút, không có giao liên dẫn đường, không ai biết phía trước sẽ ra sao...
Hoàng là Trợ lí Tuyên huấn của Vùng 4. Tàu KN-290 của Kiểm Ngư Vùng 2 nhưng nhiệm vụ Trường Sa là của cấp Quân chủng, quy tụ anh em các lực lượng, các vùng. Thế nên người ta có thể gặp ở đây một thuyền trưởng của Tàu 210, một thuyền phó của Tàu 211 hay một thợ máy của Vùng 3, một anh nuôi tăng cường từ đơn vị khác. Họ có chung nhiệm vụ trong chuyến đi, trên tàu KN-290. Thậm chí có những người đi hết chuyến này lại quay ra chuyến khác. Bởi đơn giản là chuyến của chúng tôi mới là chuyến thứ 2, chở đoàn của Tổng cục Chính trị, sẽ có những chuyến thứ ba thứ bốn, thứ năm thứ sáu, cho đến thứ hai mấy của năm. Sự đi về bây giờ gần như là liên tục, biển bờ đã gần gũi hơn xưa...
Tôi đến thăm gia đình bà Lương Thị Lưu ở tổ 101, phường Phan Đình Phùng, tỉnh Thái Nguyên, vào một buổi sáng đầu năm, khi tiết trời Giêng Hai vương trên những chùm hoa xoan, hoa bưởi một làn mưa bụi mảnh như tơ...
Họ là những người phải đứng vững trên thế giới nghiêng. Người lính mà nghiêng thì Tổ quốc làm sao đứng thẳng! Thế giới riêng của họ không nghiêng, nhưng đôi khi mang hình xoắn ốc, ngoằn ngoèo như ruột những con ốc lớn họ mang về từ biển.
Tàu KN-290 chở đoàn công tác số 2 năm 2025 của Tổng cục Chính trị ra thăm và kiểm tra quần đảo Trường Sa. Đoàn có tới 11 vị tướng, nhưng đã lên tàu là tướng cũng như lính, đều sống trên một thế giới nghiêng, chẳng thể khác.
Trong cái rét sâu của gió mùa Đông Bắc đang dồn dập thổi về, các vườn chè vẫn xanh tươi, trổ búp đều tăm tắp, tỏa ngát hương, như để đón chào một mùa Xuân mới tràn đầy hứa hẹn và hy vọng.
Thái Nguyên nổi tiếng với danh xưng “đệ nhất danh trà”. Các sản phẩm trà đã khẳng định được vị thế tại thị trường trong nước và quốc tế. Nhiều giải pháp mang tính đột phá, thể hiện tầm nhìn chiến lược trong khai thác tiềm năng, thế mạnh, nâng cao giá trị cây chè và các sản phẩm trà, kiến tạo không gian mới để vươn xa tầm nhìn phát triển kinh tế xã hội, đã mang đến cho nhiều miền quê sức sống mới...
Từ trăm năm nay, cây chè như một định vị về vùng đất, con người Thái Nguyên. Bởi trên dọc dài đất Việt, nói đến Thái Nguyên bạn bè nhắc ngay đến chè và trà bằng sự yêu mến.