Mỗi năm, khi đổi mùa, luôn có những bộ quần áo bị loại bỏ - có bộ vẫn còn mới tinh, chưa từng xé mác. May mắn thay, New Zealand rất coi trọng sự tiết kiệm: các trung tâm tái chế đồ cũ có mặt ở khắp mọi nơi. Các trường học cũng tổ chức các ngày gây quỹ hằng năm, nhận quần áo quyên góp để bán từ thiện, toàn bộ số tiền thu được sẽ dành cho giáo dục. Vì vậy, khi tôi trao đi hết túi quần áo này đến túi khác, có một chút tiếc nuối, nhưng không thực sự đau lòng...
Tôi không bao giờ quên đêm đi bộ gần 30km từ cầu Mỹ Chánh vào Huế. Mũi đi trước này có các phóng viên Lâm Hồng Long, Ngọc Quả, Đức Kiều, Trần Tuấn... và tôi. Khi rút chạy, quân Sài Gòn đã phá hủy cây cầu này nên xe ô tô không thể nào qua được. Một quyết định khá mạo hiểm vì đây là vùng địch vừa rút, không có giao liên dẫn đường, không ai biết phía trước sẽ ra sao...
Ngọc Tuấn không phải là người cầm bút sớm. Nay đã gần tuổi tám mươi nhưng đến tận những năm đầu của thế kỷ XXI độc giả mới thấy cái tên Ngọc Tuấn xuất hiện đều đều trên các báo chí địa phương và Trung ương.
Ông Tô Đình Thái đã cùng đơn vị đi qua những ngày cuối của chiến tranh, nhắc về những ngày tháng cũ, trong lòng ông là ký ức không quên về hình ảnh lá cờ ông mang theo vào ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Tâm sự về chuyến đi Trường Sa từ tám năm trước, nghệ sĩ nhiếp ảnh Đỗ Khánh Vân vẫn rưng rưng xúc động. Trải qua mười lăm năm quân ngũ, với anh, những khuôn hình về người lính luôn có những cảm xúc riêng.
Ông là Đào Duy Đức, sinh năm 1955, quê gốc Thái Bình. Nếu chỉ nhìn hiện tại, ít ai nghĩ người đàn ông đang tỉ mẩn chăm chút tổ ong, luống cây thuốc nam đã đi qua chiến tranh, có tên trên giấy báo tử.
Lần này, bước chân đưa tôi đến xóm La Giang, xã Quang Sơn, tỉnh Thái Nguyên. Đồi chè của chị Vi Thị Phương hiện ra với một màu xanh căng tràn nhựa sống...
Chúng tôi đến với vùng chè cổ trung du nằm ở chân Tam Đảo, ngắm những gốc chè cổ thụ trên 50 tuổi. Pha ấm trà sạch mà uống tự hào vào lòng. Trong sương chiều lãng đãng, trà thơm vàng dịu màu mật ong.