Trong hoạt động nghệ thuật, đặc biệt là lĩnh vực văn học, có những tác giả thành danh, thậm chí nổi tiếng thế giới mà không cần qua bất kỳ trường lớp đào tạo nào, bởi bản thân họ có sẵn năng khiếu, tố chất. Tuy nhiên, khi mới bắt đầu công việc sáng tác hầu hết các cây bút đều khá lúng túng vụng về, bị cảm xúc dẫn dắt, kỹ thuật chưa nhiều, rất cần đến sự chỉ dẫn của các nhà văn đàn anh...
Tham dự nhiều cuộc họp, từ hội nghị lớn trang trọng đến những buổi làm việc chuyên môn căng thẳng, tôi đều thấy sự hiện diện của những chồng tài liệu ngay ngắn, những chiếc laptop mở sẵn và ánh mắt đăm chiêu của các đại biểu...
Tôi gặp anh Triệu Kim Văn khá muộn, mãi đến tháng 11 năm 2001, khi cơ quan Tỉnh ủy Bắc Kạn (cũ) chuyển lên địa điểm mới (khu đồi thông) bây giờ. Chiều hôm ấy, anh Ma Văn Bổn, Chánh Văn phòng Tỉnh ủy gọi cho tôi (qua điện thoại nội bộ)...
Thi ca gắn liền với địa văn hóa. Theo dòng thời gian, ranh giới Thái Nguyên không có nhiều thay đổi so với những vùng đất khác trong quá trình tách nhập. Đây là vùng đất khá đặc biệt, được thiên nhiên ưu đãi, vừa có ruộng đồng xen kẽ trung du đồi thấp, cho đến núi cao hồ rộng sông sâu với những cánh rừng bạt ngàn. Vùng đất thiêng này có vị thế trọng yếu, giàu bản sắc văn hóa, gắn liền nhiều sự kiện lịch sử trọng đại...
Hà Thượng (nay là xã An Khánh) không phải là nơi tôi sinh ra nhưng là nơi bố mẹ tôi lên khai hoang lập nghiệp nên có thể coi như quê hương thứ hai. Khi tôi lớn lên đã thấy những đồi chè xanh tươi rải rác khắp mảnh đất này. Lớn lên, khi đã biết gài con dao quắm vào phẻng, dò dẫm lên rừng chặt nứa, hái củi, bẻ măng cũng là lúc tôi biết cầm cây gậy vót nhọn một đầu đâm xuống đất, bỏ hạt chè xuống...
Lần đầu đọc thơ Dương Khâu Luông, tôi không bị níu lại bởi những câu thơ “đắt” theo nghĩa kỹ thuật mà bởi một cảm giác rất lạ, cảm giác như đang bước chậm trong một bản làng quen, nơi mỗi âm thanh, mỗi hình ảnh đều gợi nhớ một điều gì đó đã có từ rất lâu. Đó là tiếng then ngân trong ký ức, là mái nhà sàn bốn mái ở đầu bản, là mùi khói bếp, là hoa bjoóc mạ nở lặng lẽ cuối xuân. Thơ ông không gọi mời bằng những lời lớn, nhưng càng đọc càng thấy khó rời, bởi phía sau sự giản dị ấy là một tình yêu sâu nặng với tiếng Tày và quê hương bản Hon...
Tháng 10 năm 1976, tôi từ Quảng Uyên, Cao Bằng về TP. Thái Nguyên học Khoa Văn, Trường ĐHSP Việt Bắc. Vì là năm đầu tiên sau Ngày Giải phóng miền Nam Thống nhất đất nước nên lớp K11B của chúng tôi có tới gần 20 anh bộ đội xuất ngũ, trong đó có anh Nguyễn Minh Sơn...
Trang Văn học nước ngoài số này giới thiệu năm gương mặt thơ đương đại đến từ Nga, Mỹ, Thụy Sĩ, Mexico và Trung Quốc, mang theo những suy tư đa chiều về con người trong thế giới hôm nay...
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Thái Nguyên cùng một số tỉnh trong vùng Việt Bắc được Bác Hồ, Trung ương Đảng chọn làm căn cứ địa cách mạng (ATK). Với quyết tâm bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh và các cơ quan đầu não kháng chiến, quân và dân Thái Nguyên đã phối hợp với các đơn vị bộ đội chủ lực của Bộ và Liên khu Việt Bắc chiến đấu kiên cường, đập tan các cuộc tấn công của kẻ địch, trong đó có trận chiến năm 1950.
Bằng uy tín cá nhân và tình cảm nồng hậu, họ đã tận tâm tạo môi trường văn chương nghệ thuật, kết nối, tập hợp văn nghệ sĩ, giữ cho ngọn lửa đam mê lao động nghệ thuật cháy mãi…