Trong khi tiếng phanh rít lên vẫn còn văng vẳng trong tai Redluff nhìn khuôn mặt méo xệch đi vì tức giận của người lái xe. Với hai bước chân chệnh choạng hắn bước trở lại vỉa hè. "Anh có bị sao không?". Hắn cảm thấy có ai đó túm khuỷu tay mình. Bằng một cử chỉ hơi thô bạo hắn giằng tay ra. Ngoái cổ lại, hắn còn nói "Cảm ơn, không sao", khi nhận thấy rằng cụ già nhìn chằm chằm theo hắn...
Trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp, Thái Nguyên cùng một số tỉnh trong vùng Việt Bắc được Bác Hồ, Trung ương Đảng chọn làm căn cứ địa cách mạng (ATK). Với quyết tâm bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh và các cơ quan đầu não kháng chiến, quân và dân Thái Nguyên đã phối hợp với các đơn vị bộ đội chủ lực của Bộ và Liên khu Việt Bắc chiến đấu kiên cường, đập tan các cuộc tấn công của kẻ địch, trong đó có trận chiến năm 1950.
Bằng uy tín cá nhân và tình cảm nồng hậu, họ đã tận tâm tạo môi trường văn chương nghệ thuật, kết nối, tập hợp văn nghệ sĩ, giữ cho ngọn lửa đam mê lao động nghệ thuật cháy mãi…
Khoảng đầu những năm 2000, làng thơ Thái Nguyên khởi sắc với nhiều tài năng. Bên cạnh Thúy Quỳnh, Võ Sa Hà, Ma Trường Nguyên, Hà Đức Toàn, Hồ Thủy Giang, Hiền Mặc Chất... có Thế Chính - một con người đam mê thơ ca đến lạ lùng. Có lẽ trừ lúc ngủ, thơ thường trực trong anh, với anh. Điều may mắn kì diệu trời ban cho anh là vợ, các con anh đều mê thơ, ủng hộ bố làm thơ, nồng nhiệt đón các bạn thơ của bố ở bất kì thời điểm, hoàn cảnh nào. Đêm hôm đó, tôi được nhà thơ Võ Sa Hà đèo trên chiếc xe Suzuki phân khối lớn từ Quế Võ, Bắc Ninh về Thái Nguyên. Đến Phổ Yên đã khoảng 12 giờ đêm...
Trong văn xuôi đương đại, người phụ nữ xuất hiện nhiều song không phải lúc nào cũng được nhìn từ chiều sâu của những trải nghiệm đời sống. Tập truyện ngắn “Mắt nắng” của nhà văn Tiết Minh Hà, có tới mười ba truyện tác giả đặt người phụ nữ ở vị trí trung tâm; ở hai truyện còn lại, dù chỉ hiện diện ở phía sau nhưng vẫn là điểm tựa nhân văn của tác phẩm. Họ làm vợ, làm mẹ, yêu thương, hờn ghen, sa ngã...
Thế là trời đã bắt đầu nắng nóng. Trên sân trường, phượng vĩ đã nở bung từng chùm đỏ thắm, bằng lăng cũng không muốn thua kém, đua nhau xòe ra tạo thành từng đám mây màu tím ngát. Tiếng ve đã ran ran. Mùa hè đã đến thật rồi. Năm học đã kết thúc rồi, bọn trẻ đã có thể ùa về những mảnh vườn râm mát rợp bóng cây xanh để hòa mình vào thiên nhiên, được nghe ông bà kể về những câu chuyện tưởng như đã từ xa xưa...
Báo Việt Nam Độc Lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập, ra số đầu tiên (số 101) tại căn cứ địa cách mạng Pác Bó (rừng Khuổi Nặm), là cơ quan tuyên truyền của Hội Việt Minh tỉnh Cao Bằng (Từ số 101 đến số 129). Khi căn cứ địa Cao Bằng mở rộng, Việt Nam Độc Lập trở thành cơ quan tuyên truyền của liên tỉnh Cao Bằng - Bắc Kạn (Từ số 130 đến số 186). Từ số 187 đến số 235 là cơ quan tuyên truyền của Liên Tỉnh ủy Cao - Bắc - Lạng. Sau Cách mạng Tháng Tám báo còn ra thêm một số số nữa...
Bạn bè chơi với nhau cũng đã nhiều năm, tôi cũng không ít lần trò chuyện và đi công tác với nhà thơ Trần Đăng Khoa. “Thần đồng thơ” cho biết, tập thơ thiếu nhi “Góc sân và khoảng trời” viết từ năm lên 8 tuổi, đến nay được tái bản 168 lần, trong đó rất nhiều bài thơ mà người khác ra đề, yêu cầu Khoa sáng tác ngay vì nghi ngờ “Khoa không biết làm thơ?”. “Thế thì có khổ cho tôi không chứ, họ hành tôi suốt tuổi thơ”, Khoa nói...
Chẳng hiểu sao khi đặt bút viết những dòng đầu tiên, trong ngổn ngang những kí ức, vào một dịp trọng đại, sau 40 năm bước chân vào giảng đường đại học, bắt đầu một hành trình “vừa như duyên, vừa như nợ” với nghề cầm bút và cầm phấn của mình, hình ảnh đầu tiên sống dậy trong tôi lại là một khoảnh khắc, ngắn thôi, nó vút qua như một thoảng gió nhưng để lại nhiều dư âm thi vị...