Ở thị trấn tôi, cô Khang nổi tiếng là người đẹp, da cô trắng, tóc dài, môi căng mọng có vết cắn chỉ, xống mũi cao, thẳng và có một đồng tiền bên má trái mỗi khi cười.
Bình minh ló rạng trên những sườn đồi của núi Aktau, tựa như một lữ khách quấn khăn xếp trắng đang cất lời chào ngày mới. Những đóa uất kim hương rải rác khắp đồng cỏ đung đưa với vẻ tinh nghịch của những đứa trẻ mặc áo lụa.
“Tấm Cám” - câu chuyện cổ tích đã ăn sâu vào tiềm thức của nhiều thế hệ người Việt, nay được Phòng Sân khấu chèo (Đoàn Nghệ thuật các dân tộc tỉnh Thái Nguyên) dàn dựng công phu, mang đến một diện mạo mới trên sân khấu truyền thống.
Trong bối cảnh đương đại, “đổi mới thơ ca” không còn là một lựa chọn mang tính cá nhân, mà đã trở thành yêu cầu tất yếu trước những biến chuyển sâu rộng của đời sống xã hội, văn hóa và công nghệ.
Bằng sự say mê và lao động nghệ thuật sáng tạo, họa sĩ Trần Giang Nam đã đưa vào tranh khắc gỗ những gam màu sống động, kể những câu chuyện về đời sống, văn hóa và tâm hồn người vùng cao.
Hoài ngắm mình rất lâu trước gương. Trong chiếc đầm ngủ màu trắng mỏng tanh, sắc vóc của “gái một con” hiện ra mơn mởn nhựa sống. Bầu ngực căng tròn, trắng muốt và nhọn hoắt như thời con gái.
Những tác phẩm hội họa được giới thiệu là hành trình đi qua nhiều miền cảm xúc, nơi sắc màu, chất liệu và ký ức đan xen tạo nên một bản hòa ca nghệ thuật đầy tinh tế.
Cái chết được chia đều cho tất cả mọi người. Sự sống tính bằng hơi thở. Chẳng ai biết được, mình có bao nhiêu may mắn và bất hạnh. Riêng Nụ Chọ, cô tận mắt thấy Giàng A Chía cao to như cây nghiến, cây lim trên đá đến một ngày co rúm lại bằng que củi...
Uống trà ngày xuân để chiêm nghiệm lời của Thiền sư Mãn Giác. Dù không trực tiếp viết về trà, nhưng bài thơ thấm đẫm tinh thần trà đạo, gói trọn triết lý về sự vô thường.