Nếu nhà văn Tô Hoài còn sống, hẳn ông sẽ ngạc nhiên lắm khi thấy chú Dế Mèn của mình, chàng võ sĩ cường tráng từng phiêu lưu qua những bờ bãi sông hồ của trang sách cũ, nay lại đang thực hiện một cuộc viễn du ngoạn mục khác.
Hơn ba năm kể từ ngày thành lập, Bộ môn Hàn Quốc học, trực thuộc Trường Đại học Khoa học –- Đại học Thái Nguyên, đã lặng lẽ đi những bước đầu tiên trên hành trình gieo tri thức và kết nối văn hóa.
Hai ba tháng Chạp. Không khí chuẩn bị Tết lan đến mọi ngõ, ngách của phố phường. Nhiều gia đình bận rộn với việc sắm lễ, nấu cỗ để cúng ông Táo ông Công. Tôi đang đồ xôi trong bếp bỗng nghe tiếng chuông cửa...
Trong câu chuyện về gia đình, mẹ luôn nhắc nhiều về những ngày xưa thương nhớ. Thuở ấy, đất còn rộng mênh mông, vườn na, vườn ổi nối nhau trải dọc sân, và những luống chè xanh mướt quanh nhà chính là nguồn sống chính của cả gia đình...
Bà già chưng hửng khi bịch gạo nếp, cuộn lá dong lặn lội cả trăm cây số trên chuyến xe khách tháng Chạp chen chúc mùi người, vừa bị đứa con dâu vứt vào một xó. “Thành phố chỗ đâu mà bắc bếp nấu bánh mẹ ơi. Hơn nữa tụi con bận trăm công nghìn việc. Bánh thì thiếu gì đâu, a lô một cái là mười lăm phút sau người ta ship đến tận cửa nhà...
Trang Văn học Thiếu nhi số 14 trân trọng giới thiệu với bạn đọc những cây bút lần đầu xuất hiện trên chuyên mục, cho dù các bạn đều đến và đồng hành với văn học trẻ Thái Nguyên nhiều năm rồi.