Nhân lúc vui vui bên bàn trà, nhà văn Hồ Thủy Giang, một người có rất nhiều bạn là văn nghệ sĩ, đã kể cho chúng tôi nghe mấy chuyện về bút danh của một số nhà văn, nhà thơ ở đất Thái Nguyên. Đó là những câu chuyện mà theo như ông nói là thật một trăm phần trăm...
Ngày 7/4/2026, giới mỹ thuật Việt Nam đón nhận một tin buồn: họa sĩ Đỗ Đức đã từ biệt cõi tạm ở tuổi 81. Sự ra đi của ông để lại khoảng lặng không chỉ trong lòng bạn bè, đồng nghiệp mà còn với những người yêu nghệ thuật, đặc biệt là công chúng Thái Nguyên – nơi đã nuôi dưỡng và góp phần hình thành nên căn tính sáng tạo của ông.
Có những miền đất mà nắng ở đó mang một màu sắc, một linh hồn riêng, đủ để người ta phải đặt cho nó một cái tên. Và ở Thái Nguyên, trên những nương chè trải dài như những dải lụa xanh bất tận, người ta gọi thứ nắng mùa đông trong veo, dịu ngọt ấy là “nắng ngọc”. Đó không phải là cái nắng hè gay gắt, bỏng rát. Nắng ngọc mang một vẻ đẹp khiêm nhường, tinh khiết, như một viên ngọc bích khổng lồ được mài giũa tỉ mỉ, rót thứ ánh sáng trong vắt, lấp lánh xuống từng búp lá, từng cành cây, khiến cả không gian bừng lên một sức sống thầm lặng mà mãnh liệt...
Tháng Tư. Về lại cái thị xã êm và buồn ngày xưa; thường ngồi ở một quán cà phê ngã tư ngoại vi. Trong sự yên tĩnh của khoảnh khắc đầu ngày, tưởng chừng nghe được hơi thở sau đêm của ngàn lá đang gửi các tín hiệu vô hình đến những áng mây chuyển dịch bất động trên cao xanh kia. Và, thơ viết giữa mùa xuân năm nay của anh bạn chợt hiện ra như câu hỏi lấp lánh: Hồng mai hoa hồng mai hoa (*)… Thử địa vị tằng hữu/ Nhữ tòng hà xứ lai? (Hoa mai hồng ơi, hoa mai hồng ơi… Chốn này chưa từng có/ Ngươi từ đâu đến đây?)...
Tôi không bao giờ quên đêm đi bộ gần 30km từ cầu Mỹ Chánh vào Huế. Mũi đi trước này có các phóng viên Lâm Hồng Long, Ngọc Quả, Đức Kiều, Trần Tuấn... và tôi. Khi rút chạy, quân Sài Gòn đã phá hủy cây cầu này nên xe ô tô không thể nào qua được. Một quyết định khá mạo hiểm vì đây là vùng địch vừa rút, không có giao liên dẫn đường, không ai biết phía trước sẽ ra sao...
Nằm giữa lòng Vườn Quốc gia Ba Bể, hồ Ba Bể (xã Ba Bể, tỉnh Thái Nguyên) hiện lên như một dải lụa xanh mềm mại, được bao bọc bởi những cánh rừng già xanh mướt quanh năm.
Ở thị trấn tôi, cô Khang nổi tiếng là người đẹp, da cô trắng, tóc dài, môi căng mọng có vết cắn chỉ, xống mũi cao, thẳng và có một đồng tiền bên má trái mỗi khi cười.
Ngọc Tuấn không phải là người cầm bút sớm. Nay đã gần tuổi tám mươi nhưng đến tận những năm đầu của thế kỷ XXI độc giả mới thấy cái tên Ngọc Tuấn xuất hiện đều đều trên các báo chí địa phương và Trung ương.