Chúng tôi chuyển đến Currumbudgee sau sinh nhật thứ 16 của tôi và sau cái chết của bố tôi. Mẹ là người giới thiệu tôi với Talia. “Cô bé đến từ Sydney!”, mẹ nói. “Cô bé cùng tuổi con. Mẹ nó nói, nó không biết ai ở đây. Tháng tới, tụi con sẽ học chung trường”. Một buổi chiều, Talia mời tôi đến nhà cô ấy. Talia xinh xắn. Cô có mái tóc màu trắng bạc, xõa trên vai, dù trời nóng. Khuôn mặt cô nhỏ nhắn và nhợt nhạt, đôi mắt xanh sáng như kim loại khi có ánh sáng chiếu vào...
Sau gần một tháng trời sống ở thành phố này tôi mới có dịp ra phố để tìm lại cảm giác ồn ã. Hằng ngày, tôi chỉ thấy những ánh đèn vô thanh phía sau cửa kính mỗi độ chiều tà. Đó là sự yên tĩnh đầy lạc lõng...
Sau nhiều năm bền bỉ với dòng tiểu thuyết lịch sử, tác giả Phùng Văn Khai bất ngờ trở lại trong một diện mạo văn chương khác, một thi sĩ đối diện với chính mình. “Thơ viết cho mình” không chỉ là tiếng nói riêng tư của một người cầm bút từng đi qua nhiều miền sử Việt, mà còn là cuộc trở về sâu thẳm với cội nguồn, làng quê, cha mẹ, người vợ, những phận người khuất lấp và những câu hỏi chưa nguôi về lịch sử, nhân sinh...
Trang thơ số 23 là cuộc hội ngộ của nhiều tiếng thơ đến từ các cơ quan báo chí, tạp chí văn nghệ trên khắp mọi miền đất nước. Mỗi tác giả mang một giọng điệu, một cách biểu đạt riêng, nhưng đều gặp nhau ở sự nhạy cảm trước con người, quê hương và những giá trị bền vững của nguồn cội...
Thế là trời đã bắt đầu nắng nóng. Trên sân trường, phượng vĩ đã nở bung từng chùm đỏ thắm, bằng lăng cũng không muốn thua kém, đua nhau xòe ra tạo thành từng đám mây màu tím ngát. Tiếng ve đã ran ran. Mùa hè đã đến thật rồi. Năm học đã kết thúc rồi, bọn trẻ đã có thể ùa về những mảnh vườn râm mát rợp bóng cây xanh để hòa mình vào thiên nhiên, được nghe ông bà kể về những câu chuyện tưởng như đã từ xa xưa...
Bao lần đối diện vẻ hụt hẫng, buồn buồn của bạn bè, đồng nghiệp với tiếng thở dài mỗi khi hè đến. Thì ra, trẻ nhỏ trong nhà trách móc: “Con chẳng có quê để được về như các bạn!”, “Tưởng quê thế nào, chỉ là về nhà ông bà bên kia cầu…”.
Trong đội ngũ các nhà báo nhiều người là nhà thơ tài năng. Chính công việc viết báo đã đưa họ đến những vùng đất khác nhau và chia sẻ với những thân phận con người khác nhau. Tiếng thơ của nhà báo cũng chính là nỗi niềm của họ qua cận cảnh “ống kính tâm hồn”- Một ống kính lấp lánh những phổ quang ánh lên nhiều sắc màu, nhiều cung bậc, nhiều giọng điệu góp thêm những tiếng nói tâm tình, làm phong phú thêm sâu sắc thêm những trang báo nóng hổi hơi thở cuộc sống...
Báo Việt Nam Độc Lập do Chủ tịch Hồ Chí Minh sáng lập, ra số đầu tiên (số 101) tại căn cứ địa cách mạng Pác Bó (rừng Khuổi Nặm), là cơ quan tuyên truyền của Hội Việt Minh tỉnh Cao Bằng (Từ số 101 đến số 129). Khi căn cứ địa Cao Bằng mở rộng, Việt Nam Độc Lập trở thành cơ quan tuyên truyền của liên tỉnh Cao Bằng - Bắc Kạn (Từ số 130 đến số 186). Từ số 187 đến số 235 là cơ quan tuyên truyền của Liên Tỉnh ủy Cao - Bắc - Lạng. Sau Cách mạng Tháng Tám báo còn ra thêm một số số nữa...
Chị Vẹn trôi với đống củi trâm bầu ướt, một khoảng sân nhỏ ngập nước lấm tấm lúa rài. Lúc đó họ đã phát bản tin dự báo địa chất hằng ngày, nhưng cũng như dự báo nắng mưa, nhiều phen trớt quớt...
Văn nghệ Tuổi Hoa số 23 trân trọng giới thiệu với bạn đọc những sáng tác tiêu biểu về chủ đề mùa hè, mùa thi của các cây bút trẻ Thái Nguyên. Truyện ngắn "Mùa hè năm ấy" của bạn Triệu Thị Kiều Oanh kể về một thử thách khắc nghiệt mang tên "ôn thi" của những học sinh cuối cấp phổ thông trung học. Một không khí truyện đậm đặc chất "học đường", nơi có những cô cậu học trò bò ra luyện đề trong cái nóng mùa hè, cả khi lớp học mất điện, cả khi chưa kịp ăn tối, cả khi hằng tháng trời chưa từng biết đến giấc ngủ trước 12 giờ khuya. Học đến kiệt sức và ngã gục dưới áp lực khủng khiếp ngay cạnh cánh cửa tương lai là có thật. May mà cậu trò ấy đã đứng dậy được. Nhưng cú ngã ấy đã để lại cho không chỉ những người trong cuộc một bài học lớn, mà với cả những ai quan tâm đến sự nghiệp trồng người...