Chào mừng Tết Thiếu nhi 1-6, trang thơ số 22 mở ra một thế giới trong veo và ngập tràn sắc màu tuổi nhỏ. Ở đó có cánh diều no gió chở theo những giấc mơ xanh, có mùa hè rộn ràng tiếng ve, có khu vườn cổ tích đầy chim muông, hoa lá và những tiếng cười hồn nhiên của trẻ thơ. Mỗi bài thơ là một ô cửa nhỏ dẫn các em đến với thiên nhiên tươi đẹp, với tình yêu gia đình, quê hương và những điều bình dị quanh mình...
Su được cô Lin đón về khi mẹ nuôi nó có em bé. Su bị bỏ rơi vì sợ em bé dị ứng lông của Su. Su vào viện thú cưng, nơi có rất nhiều bạn bị bỏ rơi tương tự. Mẹ Lin đến thấy Su dễ thương quá đem về nuôi. Su sợ bị bỏ rơi lần nữa nên bám mẹ Lin lắm. Su ngoan, gặp ai cũng ngoáy đuôi chào hớn hở thân thiện...
Trang Văn học Thiếu nhi số 22, mục Văn xuôi trân trọng giới thiệu một sáng tác của bạn Nguyễn Thị Kim Ngân. Người ta vẫn nói, tình cảm anh chị em trong gia đình là thứ tình cảm "dao chém nước không lìa". Nhưng cũng chính vì thế mà rất dễ nảy sinh sự giận hờn, ganh ghét, đố kỵ. Chỉ có người ở trong cuộc mới biết cách tháo gỡ những vướng mắc, hóa giải những cản trở để yêu thương lại được trọn vẹn. Bạn Kim Ngân đã thể hiện thật cảm động và súc tích điều ấy qua truyện ngắn "Em gái"...
Mỗi năm, khi đổi mùa, luôn có những bộ quần áo bị loại bỏ - có bộ vẫn còn mới tinh, chưa từng xé mác. May mắn thay, New Zealand rất coi trọng sự tiết kiệm: các trung tâm tái chế đồ cũ có mặt ở khắp mọi nơi. Các trường học cũng tổ chức các ngày gây quỹ hằng năm, nhận quần áo quyên góp để bán từ thiện, toàn bộ số tiền thu được sẽ dành cho giáo dục. Vì vậy, khi tôi trao đi hết túi quần áo này đến túi khác, có một chút tiếc nuối, nhưng không thực sự đau lòng...
Nụ cười như mây trắng trôi về miền ánh sáng dịu ngọt, hoàn nguyên. Người ấy mang theo tâm thế của một người đã thấy: có cũng như không, không mà viên mãn. Người ấy, từ lâu đã bước đi như thể vị thiền sư đang bước! ...
Tôi nhớ ngọn đồi ấy. Nhớ ngôi nhà nhỏ dựng giữa đồi chè xanh ngát. Chạy xe vào hiên, khi bầy chó nhận ra người quen thôi sủa, tôi chào anh chị xong là rảo ngay một vòng quanh đồi, lội giữa màu trắng lấp ló của hoa chè rực lên màu hươm vàng của nhụy giữa nắng. Mấy bẹ chuối khô cong, những bắp chuối mới nở hoa tinh tươm. Bóng trái chuối non xòe ra in lên thân bắp giống bóng người đang trong vũ điệu mừng mùa mới...
Những ngày cuối năm 1076, triều đình nhà Tống đưa hàng chục vạn quân xâm lược Đại Việt. Một cánh quân theo hướng Bắc chiếm châu Quảng Nguyên, ý đồ đánh thẳng xuống Thái Nguyên chiếm tuyến phòng thủ của ta, hợp quân với đại binh kéo sang từ ải Nam Quan tấn công kinh thành Thăng Long...
Khi cái nắng trở mình vàng ruộm, ve kêu rền rĩ và phượng đỏ nở rực như vòm lửa, cách mấy bữa lại dội xuống một trận mưa rào vội vã, ấy là hè sang. Phố phường, làng mạc đón nắng chói rạng ngay lúc vừa nhô lên khỏi đường chân trời. Đâu đó nơi góc vườn thôn dã, sáng ngày chớm hạ vẫn níu giữ chút dịu dàng trong những “đốm lửa” nhỏ xinh rung rinh phía giàn cây leo xanh rợi...
Nhà thơ Lã Thị Thông và tôi quen nhau đã lâu, hầu như ngày nào hai chị em cũng gặp nhau trao đổi, trò chuyện. Tôi bén duyên văn chương cũng là nhờ chị. Lã Thị Thông đã đoạt nhiều giải thưởng thơ của địa phương và trung ương. Các tác phẩm văn chương, hầu hết chị viết về dân tộc và miền núi vùng Bắc Kạn (cũ). Đặc biệt, tôi chưa thấy ai yêu quả còn như chị. Chị có nhiều bài thơ, tản văn… viết về quả còn hoặc có bóng dáng quả còn...
Mùa đông đi qua, mùa xuân lại sang mùa tươi mới. Tôi nằm im lìm dưới lớp bùn nâu nghiêng tai nghe những mầm sống đang cựa quậy trong cơ thể gầy guộc nhăn nheo của mình. Dù có chút mơ hồ, tôi vẫn cảm nhận được làn hơi ấm áp từ trên cao đang dịu dàng ve vuốt từng phiến lá tàn úa. Tôi thèm được vươn lên nhìn tia hào quang đang lung linh tỏa rạng khắp bốn phương tám hướng. Và quả thật tôi đã không thể kìm nén được nỗi khát khao ấy dẫu biết cuộc sống, hình hài tôi vào độ Giêng Hai thật khó ưa nhìn bởi vẻ tàn tạ nhếch nhác. Nhưng tôi không buồn vì điều đó, chỉ sốt ruột chờ khoảnh khắc được tái sinh...