Mỗi năm, khi đổi mùa, luôn có những bộ quần áo bị loại bỏ - có bộ vẫn còn mới tinh, chưa từng xé mác. May mắn thay, New Zealand rất coi trọng sự tiết kiệm: các trung tâm tái chế đồ cũ có mặt ở khắp mọi nơi. Các trường học cũng tổ chức các ngày gây quỹ hằng năm, nhận quần áo quyên góp để bán từ thiện, toàn bộ số tiền thu được sẽ dành cho giáo dục. Vì vậy, khi tôi trao đi hết túi quần áo này đến túi khác, có một chút tiếc nuối, nhưng không thực sự đau lòng...
Những bài thơ góp mặt trong trang thơ từ nhiều dòng chảy cảm xúc cùng hội tụ, tạo nên một không gian giàu suy tưởng và thấm đẫm tình người. “Thi sĩ” mở ra bằng nỗi trăn trở về thân phận của thơ giữa những biến động của thời gian, nơi tiếng thơ ngân lên khắc khoải. Trong khi đó, “Sớm nay” lại dịu dàng như một làn gió nhẹ, chạm vào những ký ức thân quen bằng nhịp điệu thủ thỉ, mềm mại. Những khoảng lặng được gợi lên qua “Thời gian trong khe nứt”, nơi khói trà, chiếc ấm cũ và vị chát ngọt của kỷ niệm xưa cũ khiến con người lắng lại để nghe lòng mình trong tiếng nước reo...
Đã bao năm rồi, chị ao ước được đi chợ tình. Không có ai chờ đợi chị ở đấy. Chị cũng không có ý định kiếm tìm gì nơi ấy. Chợ tình, nơi chị biết rõ rằng sẽ chẳng có những trò vui như đám hội xuân, càng chẳng có những của ngon vật lạ để bõ công đường sá cách trở. Nơi ấy chỉ tràn ngập nước mắt và sự lưu luyến...
Trang văn nghệ Tuổi Hoa số 21 phần văn xuôi trân trọng gửi tới bạn đọc truyện ngắn "Tiệm bánh trao đổi nỗi buồn" của bạn Dương Tiến Đạt. Đây là một trong những sáng tác điển hình của giới viết trẻ khi họ đang học tập, sống và viết trong một môi trường có quá nhiều áp lực. Họ luôn mong muốn đóng gói những cảm xúc tiêu cực của mình vào một hình dạng, kích thước cụ thể để tiện bề xử lý, biến nó thành thứ gì đó có ích cho cuộc sống. Và tiệm bánh trao đổi nỗi buồn trở thành trung tâm của câu chuyện. Nỗi buồn đẹp đẽ thì sẽ đổi được miếng bánh thơm ngon, còn cục tức giận thì không thể đổi lấy thứ gì có giá trị. Câu chuyện đơn giản nhưng thể hiện một triết lý sống quan trọng với tuổi trẻ, đó là biết chấp nhận những sai lầm của bản thân và không đổ lỗi cho ai cả...
Những năm 1968 -– 1969 các cơ quan thuộc Khu Tự trị Việt Bắc đang ở thành phố Thái Nguyên thì được lệnh sơ tán lên xã Cúc Đường, huyện Võ Nhai (nay là xã La Hiên), thuộc địa bàn vùng cao của tỉnh Thái Nguyên. Đây là lần sơ tán đầu vì sau này còn có thêm một hai lần sơ tán nữa vào năm 1972...
Tháng Tư về, mùa xuân dần vơi. Đây là thời điểm mà những cây sau sau – tiếng Tày gọi là “co mạy xau”, “bâư xau" chuyển từ màu đỏ tía sang màu xanh mạ, lá non mỡ, tươi mới. Hai bên sườn núi dọc con đường về bản, hàng sau sau như những chiếc ô lớn đua nhau khoe sắc. Màu xanh mạ của cây sau sau xen lẫn màu xanh lục của các loại cây khác, trên nền xanh ấy nổi bật lên màu trắng tinh khôi của hoa trẩu, màu đỏ ối của hoa gạo cuối mùa… tựa như bức tranh thêu trên chiếc khăn tay của cô gái Tày trong dịp hội xuân...
Trên mỗi đỉnh núi được đánh dấu bằng chóp khắc tên và độ cao. Đến đây rồi thì dang tay kiêu hãnh đón gió, chỉ tay vào mốc độ cao mình vừa chinh phục. Đến đây rồi thì ngồi nâng niu cưng nựng chóp biểu tượng bằng inox sáng choang dưới nắng, lồng lộng trời xanh hoặc cũng có khi ẩm ướt mây ngàn, sương bay chấp chới. Và gió. Đỉnh núi nào chẳng bạt gió. Chẳng cần Quốc khánh, ở đây luôn xuất hiện màu cờ. Nhìn cờ để thấy gió. Những lá cờ phần phật rung chói chang như ánh lửa...
Trang Văn học Thiếu nhi số 20, phần văn xuôi trân trọng giới thiệu và gửi tới bạn đọc hai truyện ngắn của bạn Dương Thu Hà và bạn Trần Thị Châm. Truyện ngắn "Vòng lăn tuổi thơ" của Dương Thu Hà là một phần ký ức đẹp đẽ về tuổi thơ với trò chơi lăn lốp. Trò chơi này có ở nhiều nơi, nhưng bằng giọng điệu trong sáng, ngây thơ và rất đỗi tha thiết trìu mến, Thu Hà chắc chắn sẽ khiến nhiều người trong chúng ta bâng khuâng hoài niệm khi thấy bóng dáng của tuổi thơ mình trong đó. Ở một thế giới tuổi thơ khác mang tên "Món quà ý nghĩa", Trần Thị Châm vào vai một búp bê nhựa rẻ tiền, rất ít cơ hội được bán đi, cứ đứng yên trên kệ, lặng lẽ quan sát mọi thứ diễn ra trong tiệm và kể lại...
Có những miền đất mà nắng ở đó mang một màu sắc, một linh hồn riêng, đủ để người ta phải đặt cho nó một cái tên. Và ở Thái Nguyên, trên những nương chè trải dài như những dải lụa xanh bất tận, người ta gọi thứ nắng mùa đông trong veo, dịu ngọt ấy là “nắng ngọc”. Đó không phải là cái nắng hè gay gắt, bỏng rát. Nắng ngọc mang một vẻ đẹp khiêm nhường, tinh khiết, như một viên ngọc bích khổng lồ được mài giũa tỉ mỉ, rót thứ ánh sáng trong vắt, lấp lánh xuống từng búp lá, từng cành cây, khiến cả không gian bừng lên một sức sống thầm lặng mà mãnh liệt...