Sân bay Đào Viên về đêm rực sáng dưới ánh đèn huỳnh quang lạnh lẽo. Không gian yên ắng đến mức từng hơi thở như vang vọng, đè nặng trong lồng ngực. Tôi kéo lê chiếc ba lô du lịch về phía cổng kiểm tra an ninh, từng bước chân như đạp lên lớp băng mỏng.
Đã thành thông lệ, liên tục trong các năm gần đây, mở đầu cho hoạt động của Ngày thơ nguyên tiêu, Hội Nhà văn đều tổ chức một cuộc tọa đàm để bàn về một khía cạnh, một vấn đề nào đó của thơ ca.
Nguyễn Long với tập thơ Đất nước là quê hương chọn cho mình một hướng đi khác: trở về với cội nguồn, viết về đất nước từ trải nghiệm lịch sử, địa lí và văn hóa.
Nhặt tàu lá dong, cắt tỉa cho gọn lại, vét nốt chỗ gạo đỗ, tôi cẩn thận gói mà như đang lật giở từng kỷ niệm. Khi chiếc lạt buộc vừa đủ chặt, tôi đưa cho cháu, thằng bé cầm bánh trên tay, nhảy cẫng lên sung sướng, làm tôi bỗng nhớ về Tết xưa…