Thời ấy nghèo khổ. Những quả đồi tròn như mâm xôi đều chỉ trồng hai thứ: sắn và chè. Đốt guột trên đồi lấy tro, sắn mới trồng vụ thứ nhất bở bùi thơm phưng phức...
Thái Nguyên từ lâu đã được mệnh danh là “thủ phủ chè” của Việt Nam, nơi kết tinh những điều kiện tự nhiên ưu đãi, truyền thống canh tác lâu đời và tinh hoa văn hóa trà đặc sắc...
Bấy giờ, thị trấn Cửa Lò vừa được “nâng cấp” lên thị xã, với quy mô 5 phường và 2 xã, nhưng thực chất chỉ là những làng chài xơ xác, chỉ toàn cát với phi lao…
Ngày 22/12/1944, tại khu rừng giữa tổng Hoàng Hoa Thám và Trần Hưng Đạo, châu Nguyên Bình, tỉnh Cao Bằng, Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân được thành lập gồm 34 chiến sĩ, trong đó có 5 chiến sĩ là con em dân tộc Bắc Kạn và Thái Nguyên (nay là tỉnh Thái Nguyên)...
Để có một tác phẩm đọng lại trong lòng độc giả có khi nhà văn phải dành cả đời mình cho những trang viết. Sống, chiêm nghiệm, kiếm tìm từng chữ cho từng chi tiết nhọc nhằn và khổ hạnh biết bao. Ai đó từng ví nghề viết văn cực như phu mỏ. Nghe lạ tai nhưng chí lý. Hơn ai hết chỉ những nhà văn dốc sức trong sáng tạo mới cảm nhận ý nghĩa so sánh đó...
Ma Trường Nguyên là nhà thơ, nhà văn dân tộc Tày, sinh năm 1944, nguyên quán Phú Đình, Định Hóa, Thái Nguyên. Ông là người viết khá đều tay ở nhiều thể loại. Trong hơn 40 năm cầm bút, ông đã xuất bản 5 tập thơ, 8 cuốn tiểu thuyết, truyện vừa, truyện thiếu nhi, 3 tập Tiểu luận phê bình văn học...
Những năm cuối đời, do tai biến đột quỵ nên nhà văn Lê Lựu đi lại phải có người dìu. Biết bệnh tình của ông như vậy, nên khoảng cuối năm 2011, thấy báo chí loan tin nhà văn Lê Lựu đang đôn đáo chạy xin tiền để xây nhà lưu niệm nhà thơ Phạm Tiến Duật, tôi bán tin bán nghi, liền đến thăm ông để hỏi thực hư.
Tôi được đọc thơ Ngô Thúy Hà khoảng mười năm về trước. Hà là một cây bút xuất phát và trưởng thành từ câu lạc bộ thơ nhưng có những bước tiến ngoạn mục...