Hồ Núi Cốc, nằm cách trung tâm tỉnh Thái Nguyên 15km về phía Tây Nam, thuộc xã Đại Phúc. Nơi đây không mời gọi con người bằng vẻ đẹp rực rỡ, không khiến người ta choáng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên. Hồ Núi Cốc đi vào lòng người bằng sự chậm rãi, bằng một vẻ trầm tĩnh rất riêng, như một người đã trải qua nhiều biến động giờ điềm tĩnh lặng yên...
Bánh gio là đặc sản của các dân tộc vùng cao tỉnh Thái Nguyên, tuy nhiên số lượng người biết đến còn ít. Từ những nỗ lực không ngừng nghỉ của chị Lộc Thị Chanh, thức quà ra đời từ bếp lửa ấm áp đã lên sàn thương mại điện tử, vào các siêu thị lớn và đến với người tiêu dùng trong và ngoài nước.
Gác lại một năm cũ bộn bề những chuyện vui buồn về giáo dục, bất giác nhận ra mình đã bước sang năm thứ 36 trong nghề. Trong hành trình được đặt mình bên trong từng câu chuyện dạy học thường ngày ấy, tôi không tránh khỏi những khi phiền muộn trăn trở, thậm chí có khi bức xúc, nhưng ngẫm lại, cái lắng đọng đến giờ vẫn là những cung bậc chia sẻ, thương yêu và trách nhiệm...
Từ lâu, chè Thái Nguyên không chỉ là sản vật nổi tiếng mà đã trở thành biểu tượng văn hóa vùng trung du, kết tinh từ lao động bền bỉ và bản sắc địa phương.
Từ những triền đồi Tân Cương gắn bó với cây chè trăm năm, Thái Nguyên được xem là cái nôi của văn hóa trà Việt, nơi thổ nhưỡng và tri thức bản địa tạo nên “Đệ nhất danh trà”.
Thời ấy nghèo khổ. Những quả đồi tròn như mâm xôi đều chỉ trồng hai thứ: sắn và chè. Đốt guột trên đồi lấy tro, sắn mới trồng vụ thứ nhất bở bùi thơm phưng phức...
Hơn nửa đời người gắn bó với cây chè, với những chuyến điền dã trong rừng Tam Đảo, với các lễ hội trà từ xóm Guộc đến Festival Trà Quốc tế, nghệ nhân Mông Đông Vũ trở thành một trong những người có đóng góp quan trọng cho lịch sử và văn hóa trà Thái Nguyên.
Cuộc đời cho tôi may mắn được đến nhiều vùng chè, gặp nhiều người làm chè và uống nhiều chén trà đượm nghĩa tình. Mỗi chuyến đi, mỗi con người để lại trong tôi một dư âm khác biệt...