Trong dòng chảy lịch sử cách mạng Việt Nam, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh gắn với mùa Xuân Việt Bắc đã trở thành một biểu tượng đặc biệt, vừa giản dị, gần gũi, vừa thiêng liêng, sâu lắng.
Nguyễn Trãi ngồi lặng bên án thư. Lê Lợi vừa giao cho ông một trách nhiệm nặng nề là chọn một người cùng ông đến hội đàm với Vương Thông để chuẩn bị cho ngày mở hội thề ở Đông Quan.
Ngồi trên chiếc ghế dài trước cửa, Súc Hỷ lặng lẽ ngắm dòng người vào chợ. Khí lạnh phả xuống từ vách núi khiến lão co ro trong chiếc áo bông xanh như con tê tê cuộn mình.
Mới sáng ngày giữa Chạp, tiếng nện thình thịch trên đường, cộng tiếng chì chiết khiến cả chợ rổn rảng. Cha nội này, đi thôi, về là y như rằng đè thằng nhỏ ra đánh.
Nếu nhà văn Tô Hoài còn sống, hẳn ông sẽ ngạc nhiên lắm khi thấy chú Dế Mèn của mình, chàng võ sĩ cường tráng từng phiêu lưu qua những bờ bãi sông hồ của trang sách cũ, nay lại đang thực hiện một cuộc viễn du ngoạn mục khác.
Hơn ba năm kể từ ngày thành lập, Bộ môn Hàn Quốc học, trực thuộc Trường Đại học Khoa học –- Đại học Thái Nguyên, đã lặng lẽ đi những bước đầu tiên trên hành trình gieo tri thức và kết nối văn hóa.
Hai ba tháng Chạp. Không khí chuẩn bị Tết lan đến mọi ngõ, ngách của phố phường. Nhiều gia đình bận rộn với việc sắm lễ, nấu cỗ để cúng ông Táo ông Công. Tôi đang đồ xôi trong bếp bỗng nghe tiếng chuông cửa...
Trong câu chuyện về gia đình, mẹ luôn nhắc nhiều về những ngày xưa thương nhớ. Thuở ấy, đất còn rộng mênh mông, vườn na, vườn ổi nối nhau trải dọc sân, và những luống chè xanh mướt quanh nhà chính là nguồn sống chính của cả gia đình...