Biết bao mùa bao tháng lặng thầm trôi, nước chân cầu vẫn chảy và tuổi người đâu có đợi mấy ai. Một mai thức dậy, bất chợt thấy tím một góc trời, hoa xoan bung cánh theo gió tung rơi như những bông tuyết xứ trời Âu xôm xốp...
Ba chưa bao giờ nói ra tình yêu với trà, nhưng tôi luôn cảm nhận được điều ấy qua ánh mắt hiền hòa, qua cử chỉ chậm rãi, nâng niu mỗi khi ông tự tay pha trà mời con rể trong những buổi hai cha con cùng ngồi xem tennis trên truyền hình.
Những tác phẩm hội họa được giới thiệu là hành trình đi qua nhiều miền cảm xúc, nơi sắc màu, chất liệu và ký ức đan xen tạo nên một bản hòa ca nghệ thuật đầy tinh tế.
Khi tôi bước vào tuổi thanh niên cũng là lúc đất nước thống nhất, Bắc - Nam liền một dải. Nhưng cái không khí “Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước/ Mà lòng phơi phới dậy tương lai”; “Đâu cần thanh niên có, đâu khó có thanh niên” vẫn còn vang vọng trong trái tim của tuổi trẻ.
Chỉ một câu viết vu vơ trên mạng xã hội Threads của một chàng làm nghề giao thức ăn mà cộng đồng dậy sóng. Trong một đêm vắng đơn hàng, anh chàng với nick name nt_mean đã treo lên trang cá nhân mình câu hỏi “lỡ cả đời không rực rỡ thì sao…”.
Có một điều ít người biết, trong suốt nửa thế kỷ qua, nhà thơ Trúc Thông (1940-2021) và nhà thơ Hoàng Nhuận Cầm (1952-2021) là hai người bạn thơ rất thân thiết, họ đều là sinh viên Khoa Văn Trường Đại học Tổng hợp Hà Nội, và đều là dân phố cổ.
Trong Ngày thơ Việt Nam lần thứ 24 do Hội Nhà văn tổ chức, một cuộc tọa đàm đã diễn ra với chủ đề: Phẩm giá của thơ ca. Các nhà văn, nhà thơ, nhà lý luận phê bình đã bàn về phẩm giá của thơ, trong đó có vấn đề thơ ca đối diện trí tuệ nhân tạo (AI).
Cái chết được chia đều cho tất cả mọi người. Sự sống tính bằng hơi thở. Chẳng ai biết được, mình có bao nhiêu may mắn và bất hạnh. Riêng Nụ Chọ, cô tận mắt thấy Giàng A Chía cao to như cây nghiến, cây lim trên đá đến một ngày co rúm lại bằng que củi...
Tàu KN-290 chở đoàn công tác số 2 năm 2025 của Tổng cục Chính trị ra thăm và kiểm tra quần đảo Trường Sa. Đoàn có tới 11 vị tướng, nhưng đã lên tàu là tướng cũng như lính, đều sống trên một thế giới nghiêng, chẳng thể khác.