Từ lâu, chè Thái Nguyên không chỉ là sản vật nổi tiếng mà đã trở thành biểu tượng văn hóa vùng trung du, kết tinh từ lao động bền bỉ và bản sắc địa phương.
Thời ấy nghèo khổ. Những quả đồi tròn như mâm xôi đều chỉ trồng hai thứ: sắn và chè. Đốt guột trên đồi lấy tro, sắn mới trồng vụ thứ nhất bở bùi thơm phưng phức...
Hơn nửa đời người gắn bó với cây chè, với những chuyến điền dã trong rừng Tam Đảo, với các lễ hội trà từ xóm Guộc đến Festival Trà Quốc tế, nghệ nhân Mông Đông Vũ trở thành một trong những người có đóng góp quan trọng cho lịch sử và văn hóa trà Thái Nguyên.
Xuân đến với Tân Cương không ồn ào. Nó bắt đầu từ những buổi sớm sương mỏng, khi mặt trời còn chần chừ sau dãy núi thấp, để lại trên đồi chè một màu xanh non dịu mắt. Những búp chè mới nhú, cong cong như đầu ngón tay trẻ nhỏ, đọng giọt sương long lanh, chỉ cần khẽ chạm là xuân đã lan ra đầu ngón tay....
Cuộc đời cho tôi may mắn được đến nhiều vùng chè, gặp nhiều người làm chè và uống nhiều chén trà đượm nghĩa tình. Mỗi chuyến đi, mỗi con người để lại trong tôi một dư âm khác biệt...
Trong vài thập niên trở lại đây, trà Thái Nguyên nói riêng bước vào một hành trình định vị mới, từ một thức uống chủ yếu mang màu sắc dân dã, đại chúng đến danh xưng “đệ nhất danh trà”, từ sản vật vùng miền trở thành di sản sống gắn liền với không gian văn hóa và du lịch xanh...