Văn nghệ Thái Nguyên

Cát

Cát

đơn lẻ mà không đơn lẻ/ phẳng phiu mà không phẳng phiu/ không nhận ra phía nào là mặt/ cát chỉ là cát thôi

Xem thêm


  • Thơ Nguyễn Lãm Thắng và Nguyễn Quốc Vương, từ vẻ đẹp tuổi thơ đến những bài học cuộc sống

    Thơ Nguyễn Lãm Thắng và Nguyễn Quốc Vương, từ vẻ đẹp tuổi thơ đến những bài học cuộc sống

    Thơ thiếu nhi luôn là một bộ phận quan trọng của văn học, góp phần nuôi dưỡng tâm hồn và bồi đắp cảm xúc thẩm mỹ cho độc giả nhỏ tuổi. Trong mạch vận động ấy, Nguyễn Lãm Thắng và Nguyễn Quốc Vương là hai gương mặt tiêu biểu. Cùng hướng đến độc giả nhỏ tuổi nhưng mỗi người có một cách riêng để tái hiện thế giới tuổi thơ lung linh và đầy sắc màu...

  • Nụ cười của nắng

    Nụ cười của nắng

    “Đừng tìm tao nữa! Đất nước mình tao nằm đâu cũng được. Tuổi chúng mày cần phải nghỉ ngơi” – Lời nói thoảng nhẹ như gần như xa. Làn mây trắng cuốn ông Hưng vào vòng sáng kỳ lạ. Trước mặt ông là Trần Vỹ Thịnh, người bạn chiến đấu thân thiết và đã anh dũng hy sinh trong cuộc tiến công Đài ra đa Phú Lâm. Gương mặt Thịnh ánh lên vẻ cương nghị, rắn rỏi trong bộ quân phục loang lổ vết máu.

  • Về nhé đồng đội ơi

    Về nhé đồng đội ơi

    Cỏ Đồng Chum giờ đã mọc xanh rồi/ Những chum đá vẫn đứng ngồi nghiêng ngả/ Gió ngàn năm mãi thổi vào hõm đá/ Như tiếng bạn tôi muôn ngả vọng về

  • Bức ảnh không chụp

    Bức ảnh không chụp

    Tháng Tám ở Hà Nội là một thứ nhiều người vẫn không chuẩn bị được dù đã sống ở đây cả đời.

  • Tôi đi học làm thơ

    Tôi đi học làm thơ

    Trong hoạt động nghệ thuật, đặc biệt là lĩnh vực văn học, có những tác giả thành danh, thậm chí nổi tiếng thế giới mà không cần qua bất kỳ trường lớp đào tạo nào, bởi bản thân họ có sẵn năng khiếu, tố chất. Tuy nhiên, khi mới bắt đầu công việc sáng tác hầu hết các cây bút đều khá lúng túng vụng về, bị cảm xúc dẫn dắt, kỹ thuật chưa nhiều, rất cần đến sự chỉ dẫn của các nhà văn đàn anh...

  • Bản tình ca Trường Sơn

    Bản tình ca Trường Sơn

    Bước hành quân vượt dốc đá tai mèo/ Trên đỉnh Trường Sơn gió mưa tầm tã/ Đồng đội tôi vẫn hát cười nghiêng ngả/ Bữa cơm rau rừng với gói lương khô.

  • Ngôi nhà sàn thương nhớ

    Ngôi nhà sàn thương nhớ

    Ngôi làng nơi tôi sinh ra và lớn lên là một xóm nhỏ, bao quanh bởi cánh đồng dưới chân dãy núi Khau Lầu. Tôi cất tiếng khóc chào đời trên nếp nhà sàn ba gian được ông nội dựng lên từ khi bố tôi còn rất nhỏ. Ngôi nhà cất giữ tuổi thơ tôi, cùng tôi đi qua những tháng năm với biết bao kỷ niệm vui, buồn...

  • Nhà văn Nguyễn Thi, người anh hùng chưa tìm thấy hài cốt

    Nhà văn Nguyễn Thi, người anh hùng chưa tìm thấy hài cốt

    Ông hy sinh đã 58 năm nơi chân cầu chữ Y trong tết Mậu Thân 1968 đến nay chưa tìm thấy hài cốt. Lần nào tôi đến căn nhà nhỏ số 3 Ông Ích Khiêm - Hà Nội, bà Xuân - vợ của nhà văn Nguyễn Thi đã lẫn cẫn đều hỏi: “Đã tìm được hài cốt ông Tấn chưa? Thằng Thi (con trai nhà văn) nó vừa mất rồi”...

  • Những mùa ngô qua

    Những mùa ngô qua

    Bao năm trôi qua, mỗi lần đi ngang một góc phố vào buổi sớm, thấy chiếc nồi nghi ngút khói trên gánh ngô luộc, lòng tôi lại khựng lại. Cái vung của bà bán ngô chỉ khẽ nhúc nhích. Hơi nước bốc lên mang theo mùi thơm ngọt ngào béo ngậy của những trái bắp ngô vừa chín tới. Đó là một mùi hương nhẹ nhàng, thuần khiết...

  • Đánh thức mùa quả đỏ

    Đánh thức mùa quả đỏ

    Trước 5 giờ sáng, khi xóm Khe Mo, xã Văn Hán, còn chìm trong bóng tối, chị Ngô Thị Nga đã có mặt dưới giàn gấc. Ánh đèn nhỏ theo bước chân chị luồn qua những tầng lá, dừng lại ở từng bông hoa vừa hé...