Fidel Castro nói về Fidel Castro

09:42, 03/11/2007

Ngày 1-11-2007 vừa qua, Nhà Xuất bản Penguin đã phát hành cuốn Fidel Castro: My Life – A Spoken Autobiography (Fidel Castro: Đời tôi – Chuyện tự kể) của Ramonet và Fidel Castro. Dưới đây là phần trích đoạn đăng trên nhật báo The Guardian, xuất bản tại London

“CUBA CỦA CASTRO” VÀ PHÁN XÉT CỦA LỊCH SỬ

. Ramonet (R): Những người phê phán cách mạng có thái độ phủ định ngài, họ nói Cuba là “Cuba của Castro”.

- Fidel Castro (F.D): Những người ấy muốn tư nhân hóa cuộc cách mạng, để tôi một mình làm đại diện, dường như nhân dân không còn tồn tại nữa. Họ giả bộ coi như chưa từng tồn tại cuộc đấu tranh và kháng cự của hàng triệu người, gồm hàng chục ngàn thầy thuốc, nhà truyền giáo, công nhân và học sinh, mà chỉ tồn tại mỗi một lão Fidel Castro này thôi.

. R.: Ngài được rất nhiều người ủng hộ. Nhưng cũng có một số người lên án ngài là “kẻ độc tài” tàn bạo.

- F.C: Tôi chẳng hiểu tại sao họ gọi tôi là “kẻ độc tài”. Thế nào là “kẻ độc tài” ? Đó là người độc đoán chuyên quyền, hành động không bị sự ràng buộc của cơ quan chính quyền và luật pháp, muốn làm gì thì làm không chịu sự giám sát nào. Tổng thống (TT) Mỹ Bush được coi là “nhà lãnh đạo dân chủ nhất” – nhưng đấy chỉ là cách nhìn của các nước công nghiệp châu Âu. Họ không hiểu được rằng ông Bush có thể ra những quyết sách đáng sợ trong tình hình không hỏi ý kiến Thượng viện và Hạ viện, thậm chí cả ý kiến của chính phủ ông. Ngay cả Giáo hoàng La Mã cũng chẳng có quyền lực lớn như TT Mỹ.

Mà tôi thì có độc đoán chuyên quyền gì đâu. Chúng tôi cũng không phải quốc gia theo thể chế TT. Chúng tôi có Hội đồng Nhà nước, chức năng của tôi chỉ là người lãnh đạo trong chính quyền tập thể. Dĩ nhiên tôi có quyền lực. Do nguyên nhân lịch sử, tôi cũng có ảnh hưởng. Nhưng tôi đâu có lãnh đạo thông qua ra lệnh hoặc chỉ thị.

. R.: Tháng 11-2005, CIA từng tuyên bố ngài mắc chứng Parkinson. Ngài đánh giá “tin tình báo” ấy thế nào?

- F.C: Điều đó coi như thừa nhận một việc lâu nay họ muốn làm mà chưa làm được: ám sát tôi. Nếu là kẻ thích hư vinh thì tôi sẽ cảm thấy tự hào vì chuyện này, vì những kẻ ngu ngốc đó bây giờ không thể không tiếp thu một sự thực là họ đành phải chờ cái chết tự nhiên của tôi. Ngày nào họ cũng bịa ra một số chuyện – Fidel Castro bị bệnh này, Fidel Castro mắc chứng kia. Sáng tạo mới nhất của họ gần đây là tôi mắc chứng Parkinson. Được thôi, cứ cho là tôi mắc chứng bệnh ấy cũng chẳng sao. Giáo hoàng John Paul II mắc Parkinson bao nhiêu năm mà ngài vẫn chu du thế giới mấy vòng kia mà!

. R.: Ngài cho rằng lịch sử sẽ phán xét mình thế nào?

- F.C: Chuyện ấy chẳng đáng lo. Napoléon luôn bàn về vinh dự, ông ta luôn bận tâm vì chuyện ấy. Nhưng ngài xem xem, ngày nay ở nhiều nước người ta biết nhiều hơn đến rượu mạnh Napoléon chứ không phải là công lao to lớn mà vị tướng và hoàng đế ấy từng lập được. Cho nên tôi nói cần gì phải bận tâm về chuyện phán xét của lịch sử.

LƯƠNG, SÚNG LỤC, XÌ-GÀ VÀ QUÂN PHỤC

Trong sách, Fidel kể lại một số chuyện cá nhân như sau:

(Chuyện lương): “Tôi có vài món tiền tiết kiệm. Thù lao tôi hưởng là do có đóng góp kể từ ngày tham gia cách mạng, điều ấy rất hợp lý. Tiền lương của tôi vẫn thế, chưa bao giờ thay đổi. Tôi dùng nó để nộp đảng phí; phần lớn dùng để trả tiền nhà, ngoài ra hằng tháng còn gửi tiết kiệm... Nói về vật chất tôi chẳng thiếu thứ gì cả, cái gì cần cũng có, hơn nữa nhu cầu của tôi không nhiều. Nếu tính 25 peso đổi một USD thì lương của tôi tương đương 30 USD. Thế mà tên tôi đã hai lần được người ta đưa lên bảng xếp hạng người giàu của thế giới. Thật quá ư bậy bạ, tôi chẳng có lấy một đồng xu Mỹ, cho tới khi chết tôi cũng sẽ không có một xu ngoại tệ nào cả và tôi lấy điều đó làm vinh dự. Có người đã ra giá mấy triệu USD mời tôi viết hồi ký hoặc ra sách, tôi cũng không đồng ý.

(Chuyện cây súng lục): “Cơ quan Tình báo Trung ương Mỹ CIA lúc nào cũng muốn thi thố mưu mô ám sát. Vậy thì ngài chẳng khó tưởng tượng là tôi luôn kè kè khẩu súng bên mình. Tôi có một khẩu Browning 15 viên đạn. Trong đời mình, tôi đã bắn súng vô số lần. May mắn là tôi bắn rất trúng, bây giờ vẫn thế. Trong bất cứ tình hình nào tôi đều không sợ kẻ thù. Lần ngã (hồi tháng 10-2004) ấy, điều tôi quan tâm nhất là tay mình còn đủ sức sử dụng súng hay không. Súng ngay bên hông, tôi đã cho đạn lên nòng và khóa cò. Tôi mở khóa, lấy kẹp đạn ra tháo đạn xem và tự nhủ: “Chẳng sao cả”. Đấy là chuyện hôm sau khi ngã. Tôi cảm thấy mình vẫn còn có thể bắn súng được.

(Chuyện cai xì-gà): “Người đưa cho tôi điếu xì-gà đầu tiên là cha tôi, hồi ấy tôi mới 14-15 tuổi. Tôi còn nhớ mình đã hút hết điếu thuốc ấy, nhưng hút thế nào thì chẳng nhớ nữa. May sao tôi không nuốt khói vào bụng. Dù sao thì cũng đã hít chất nicotine. Trong đời mình, tôi đã hút nhiều xì-gà, cho tới một hôm cách đây hơn hai chục năm tôi quyết định cai hẳn. Chẳng ai buộc tôi phải làm thế, chỉ là tôi quyết định bắt mình phải bỏ thuốc. Tôi tin rằng bỏ thói quen ấy là một sự hy sinh tất yếu, là suy nghĩ vì nhà nước và sức khỏe của nhân dân”.

(Chuyện quân phục): “Lý do chủ yếu nhất tôi mặc quân phục là xuất phát từ thực tiễn, vì khi ấy tôi không cần ngày nào cũng phải đeo càvạt nữa... và chẳng cần phải suy nghĩ xem nên chọn mặc com-lê, sơ mi, đi tất chân và các thứ khác thế nào cho đúng bộ với nhau. Tôi chỉ mặc Âu phục khi nào cần dự các nghi thức rất đặc biệt, như một số hội nghị quốc tế hoặc tiếp một số vị đứng đầu nước ngoài”.