Bộ ấm trà

Nguyễn Hoàng Anh Thư 15:31, 10/02/2026

Bộ ấm trà lưu lạc dưới lòng đất, đã mấy chục năm, được ngoại cô đào lên sau vườn. Ngoại bảo nó được ông ngoại mua từ thời thuộc Pháp.

Ngoại đã chôn nó vì chạy giặc. Nó nằm trong lòng đất thật yên vị. Vẫn sắc vàng còn óng ánh, chỉ đôi chút bị sờn từ cái quai đeo mỏng mảnh. Ngày còn nhỏ cô thấy nó thật sang trọng. Nó được đặt yên trong một cái hòm bằng thứ gỗ sến sậm màu. Cô xem kỹ trước khi ngoại đậy cái nắp lại: một cái ấm thật to và cao, một cái ấm nhỏ, hai cái đều có nắp, một cái tống, sáu cái chén, nhìn chúng thật mỏng mảnh.

 

Tết ấy, trên bàn ấm cúng hơn mọi khi, nó đã được ngoại cô soạn ra từ trước. Buổi sáng ấy, mồng một, ngoại pha trà như mọi khi, vẫn trà Nam dìu dịu hương lài, hoặc trà Thái Nguyên thì ngoại hay thêm vào một vài bông sói. Ngoại không bao giờ cho nhiều, chỉ vừa đủ để mùi hương len vào nước trà, không lấn át. Ngoại nói trà cũng như người, có chừng mực.

Cái mùi thơm thơm ấy bây giờ cô vẫn không quên được. Mỗi buổi sáng như vậy cô thường hay ngồi ngoài lan can, nhìn bể cá, những con cá đủ màu vẫn bơi đi lại thật an bình. Ngoài kia, cây trứng gà vẫn sum suê trổ lá, bộ ấm trà đã già gần bằng tuổi mẹ cô.

Ngoài sân, bụi sói đã già, cô nhìn những mầm xanh nhạt trổ lên thật mới.

- Chào cô!

 Cô nghe lời chào từ cái ấm lớn.

Cô giật mình, nhìn lại, thấy nó vẫn lặng yên, không nhúc nhích. Cô hơi hoảng, ai vừa nói với mình, chẳng lẽ có ai đó đang trách móc cô. Cô chợt thấy nhoi nhói, giống cảm giác ngày xưa ngồi đợi ngoại đi chợ về, nghe tiếng từ xa, hai con chó đã chạy ra nguẩy đuôi ngoài ngõ. Cô nhìn ra cửa, nắng đã đổ sang mé phía tây. Trời đã chiều.

- Chào cô!

Lần này tiếng chào to và gần hơn.

Cô nhìn lại, những chiếc chén như đang xoay tròn, chúng đang nhìn cô, cô luống cuống như đứa trẻ vừa làm rơi vỡ một đồ quý giá. Bộ ấm trà nằm yên trên khay, lâu lắm rồi không ngửi hương trà. Khay gỗ khô, có những vết nứt nhỏ như mạch máu.

Cô đi vào bàn thờ đốt hương thắp trước di ảnh của ngoại (ngoại đã đi xa hơn 10 năm).

- Cầu xin ngoại vẫn bình an, xin ngoại hãy phù hộ cho cả gia đình, cả những chiếc chén vẫn bình an, như chúng đã nằm yên trong lòng đất.

Chiều, ngả dài một màu ráng vàng trước ngõ. Cô ra sân tìm hái những bông hoa sói đã nở. Những hạt màu trắng đã rụng, chỉ còn trơ lại những cái cuống xương xương. Cô hái cả những bông non mang vào. Cô mở hộp trà trên bàn, một màu mốc trắng bay lên mùi hắc thật khó chịu. Cô quên, từ năm ngoại mất, ở nhà không còn ai để uống trà với bông sói.