Thơ song ngữ Tày - Việt

Nông Quang Khiêm 13:52, 21/04/2026

Dú pác táng lườn các

 

Dú pác táng lườn các

Hăn lùm tí mùa hom

Lùm ứ moóc nòn

Nhằng moóc ứ bản… đeo phăn hỏ

Hăn phả thin khửn kheo

Thác đét, thác mươi

Im lức bẳng tời cần

Tọ phày đâư mốc

Phày tẻm tàng pây, phày điếp nước, thương cần…

 

Dú pác táng lườn các

Hăn pù thảng khoang

Hó bại cần nhèm khát

Pù dò bại cần mừa

Chắng hừn vằn ngùm ngùm hinh pù

Pù béc bại tàng đâu tình lăng

Tải cần pây tèo tắng cần mà…

 

Dú pác táng lườn các

Hăn pú, dạ sum bứa bẳng moóc

Hăn pò, mè  puồi pi tình rày

Đin đẻng buốt đua phăn…

 

Dú pác táng lườn các

Hăn pù hẩư kha khuổi

Kha khuổi thom đin nòn

Hắt pần mùa khảu

Mùa khảu hắt pần mùa kéng loỏng, mùa điếp

Mùa điếp hai bo nòn đảy

Vàm khắp cọi vặn khảu căn bẳng chược

Slao báo pần tối

Cần oóc mà bẳng mạy

Cải khẩn bẳng mạy

Mạy dà queng au căn pần pù

Cần dú bản chắng ngòi căn bẳng pì noọng…

 

Dú pác táng lườn các

Khỏi chắc…

Lạc cần pám lậc lai!.

 

Từ cửa sổ nhà sàn

 

Từ cửa sổ nhà sàn

Thấy gió cõng mùa thơm

Gió ru mây ngủ

Còn mây ru bản… một giấc nghèo

Thấy bờ rào đá xanh rêu

Đá phơi nắng, phơi sương

Lặng im như đời người

Nhưng lòng ủ lửa

Lửa thắp sáng lối đi, lửa yêu nước, thương người…

 

Từ cửa sổ nhà sàn

Thấy núi giăng hàng

Vây quanh những phận người lam lũ

Núi cất bao người thiên cổ

Nên ngày đêm tiếng núi rì rầm

Núi vác những con đường màu xám trên lưng

Tiễn người đi lại chờ người trở lại…

 

Từ cửa sổ nhà sàn

Thấy ông bà tóc buồn như sợi khói

Trên nương mẹ cha vùi tuổi

Đất cằn trổ những ước mơ…

 

Từ cửa sổ nhà sàn

Thấy rừng cho con suối

Suối chắt phù sa

Làm thành mùa màng

Mùa màng làm thành mùa kéng loỏng, mùa yêu

Mùa yêu trăng không ngủ được

Lời khắp cọi vặn vào nhau như chạc

Trai gái thành đôi

Người sinh ra như cây

Lớn lên như cây

Cây bao bọc chở che nhau thành rừng

Nên người ở bản coi nhau như ruột thịt…

 

Từ cửa sổ nhà sàn nhìn ra

Tôi biết…

Rễ người bám thật sâu!. 


Từ khóa:

thơ

song ngữ