
Hiện nay, hầu hết các tỉnh có dịch đều sử dụng biện pháp chôn lấp lợn dịch vì biện pháp này nhanh chóng, ít tốn kém. Hậu quả là ô nhiễm môi trường đang ngày càng trở nên trầm trọng tại những nơi tiêu hủy lợn mắc bệnh tai xanh.
Các hố chôn này đều không bảo đảm yêu cầu như hố nhỏ, nông, không có lót đáy, trong khi đó, số lượng lợn chôn trong mỗi hố lại nhiều. Hầu hết các hố chôn lợn dịch, chỉ sau ba, bốn ngày đã bị rạn nứt, phì nước, chảy xuống sông, ruộng và bốc mùi hôi thối nồng nặc. Nhiều hố chôn gần khu dân cư, đường giao thông, giếng nước công cộng, gây ảnh hưởng nghiêm trọng sức khỏe người dân.
Những hố chôn được đào trên cánh đồng lúa, đồng cỏ chăn thả trâu, bò hoặc gần các sông, hồ, kênh mương không có biển báo để mọi người biết mà phòng tránh. Một số người còn đào trộm, lấy lợn dịch đưa đi tiêu thụ hoặc quay vòng, khai khống với chính quyền, nhằm trục lợi tiền hỗ trợ của Nhà nước. Những hiện tượng nói trên đã tạo điều kiện cho virus gây bệnh lợn tai xanh phát tán, nguy cơ tái dịch là khó tránh khỏi.
Theo khuyến cáo của cơ quan chuyên môn, việc chôn lấp lợn dịch không bảo đảm đúng kỹ thuật sẽ gây hậu quả xấu, lâu dài và có thể ngấm xuống nguồn nước ngầm. Việc xử lý ô nhiễm môi trường sau tiêu hủy lợn dịch sẽ rất khó giải quyết nếu ngay từ đầu không thực hiện đúng kỹ thuật và làm tốt khâu tiêu độc khử trùng.
Chính quyền các địa phương có dịch lợn tai xanh cần phối hợp chặt chẽ với cơ quan chuyên môn, các cơ quan về môi trường, làm tốt việc tiêu hủy lợn dịch. Mỗi người cũng cần nâng cao nhận thức, ý thức trách nhiệm bảo vệ môi trường trong quá trình tham gia tiêu hủy lợn dịch, không vì lợi ích trước mắt mà làm ảnh hưởng xấu sức khỏe lâu dài của bản thân và cộng đồng.



