Tháng Tư. Về lại cái thị xã êm và buồn ngày xưa; thường ngồi ở một quán cà phê ngã tư ngoại vi. Trong sự yên tĩnh của khoảnh khắc đầu ngày, tưởng chừng nghe được hơi thở sau đêm của ngàn lá đang gửi các tín hiệu vô hình đến những áng mây chuyển dịch bất động trên cao xanh kia. Và, thơ viết giữa mùa xuân năm nay của anh bạn chợt hiện ra như câu hỏi lấp lánh: Hồng mai hoa hồng mai hoa… Thử địa vị tằng hữu/ Nhữ tòng hà xứ lai? (Hoa mai hồng ơi, hoa mai hồng ơi… Chốn này chưa từng có/ Ngươi từ đâu đến đây?).
![]() |
| Minh họa: Nguyễn Gia Bảy |
Chốn “cố quận” của loài hồng mai vốn từ ngàn dặm xa, sao lại lạc loài cười nở ở đây? Mà, quê nhà là sự phân biệt gì, để khiến xui nên bao nỗi niềm chi, mà cứ suốt đời không thôi day dứt? Thương loài hoa lạc, là tấm lòng của đôi mắt biết sẻ chia. Để rồi sẽ đến với câu hỏi khác: Dã lân nhữ tao ngộ/ Đơn đơn nhất chích thân/ Phong trần thiên lý ngoại/ Nam phương giai tha hương/ Cố giao nan tầm mích/ Du du thiên địa gian/ Thùy nhân vô thị khách? (Cũng thương ngươi cảnh ngộ/ Lẻ loi riêng một thân/ Ngàn dặm phơi gió bụi/ Trời Nam cùng tha hương/ Trang lứa tìm đâu thấy/ Giữa đất trời mênh mông/ Ai không là khách lữ!). Khi đã tự biết tra vấn chính mình trong mối tương liên với kẻ khác, thì từ câu hỏi ấy, ở cuối con đường kiếm tìm, sẽ hé lộ ánh sáng của sự thức tỉnh: Phải chăng, ta đang ngày một xa dần cố quận?
*
Tháng Tư. Những cột mốc năm tháng vừa hiện ra như các dấu ghi cần thiết trong cuộc nhân sinh, trên con đường đi tìm ý nghĩa của đời sống; lại cũng vừa tạo nên những ảo tưởng thời gian, kiến lập thành thói quen chia chẻ. Thời gian, cùng với không gian là sự giam cầm mà trong đó, tâm thức con người luôn luôn đong đưa trên cái quả lắc hồi nhớ, vọng tưởng không ngừng nghỉ. Thời gian, không gian như thế, phải chăng là ký ức? Và, ký ức là sự tích chứa không thể hủy diệt mà chỉ may mắn duy nhất trong 35 ngày của gần 150 lần ngồi và thở, bản thân mới tạm rời bỏ được nó. Lần ấy, có cảm giác như đã mơ hồ chạm được vào bên ngoài Sự Yên Tĩnh. Không diễn tả được, nhưng đấy là một niềm vui, khác với những niềm vui đã từng biết trước đó. Chợt nhớ câu thơ của học giả Phan Khôi, người mở đầu Thơ mới: Dừng tim, bặt óc, lặng dòng tình. Lạ thay, vì sao một nhà tân học lại viết được câu thơ rất “thực chứng” trong việc tu tập? Điều “lạ thay” ấy, lắm khi, lại chẳng hề ngạc nhiên, nếu không bị cái đầu óc phân biệt hình thức chi phối.
Nhưng buồn thay, rồi lại phải trở về với chốn bụi bay, loay hoay cùng những sức nặng trói buộc quyến rũ chưa thể dứt bỏ. Nhưng, như vô vàn giấc mơ đã không hề mất đi, cũng giống như chúng chưa hề tồn tại, rồi đến lúc nào đó, khoảnh khắc ngắn ngủi của niềm vui thoáng gặp ấy sẽ tái hiện, như vệt muối thầm của Điều Tự Hiểu. Để trở thành bệ phóng dự cảm khác, trên Con Đường ngui ngút kia. Con Đường, như thế, chính là Sự Trung Thực. Không với ai khác. Chỉ với chính tấm gương bên trong mà mỗi con người cần phải không ngừng tự soi bóng mình. Như lời bậc Đạo Sư Vĩ Đại đã hiển lộ: Tàng thức mang mang / Thùy năng câu thúc (Tàng thức mênh mang/ không ai có thể kiểm soát được).
Có tiếng chuông rộng ngân hiền trong khoảnh khắc đầu ngày, thấm vào những con phố còn mơ ngủ thấm vào những lối đi vắng êm vùng ngoại vi.
*
Tháng Tư. Ngồi buổi chiều với giàn hoa giấy, bể dâu còn lại những con đường nhớ quên, những ảnh bóng vụn rời đứt nối. Một mẹ già đang phút cuối cuộc tử sinh. Tin thời sự về cuộc chiến ở Trung Đông. Mẩu tin nhắn lấp lánh trong đêm của người bạn nơi xa. Một phụ nữ lặng lẽ làm ra những hũ tương chao khiêm tốn gửi biếu nhà chùa. Tất cả đã làm cho ngày sống tròn bớt các góc cạnh sắc buồn, bởi vì dường như cuộc đời mỗi lúc mỗi dịu dàng đau!
Một buổi chiều tháng Tư vừa tắt. Để sẽ trở về những tháng Tư khác. Như sự lặp lại, mà như khác.
Và, không hiểu vì sao, cái màu hoa đỏ ấy bỗng như thoáng nét hương sen không bờ, làm tan đi bao nhiêu se se nghi ngại…








Thông tin bạn đọc
Đóng Lưu thông tin